Diệp Húc cũng không thèm nhìn tới, sau đầu giơ ra một bàn tay quơ ra đến mấy trăm dặm, nhẹ nhàng bắt y lại, cười nói: “Pháp trượng chớ đi.”
“Khốn kiếp! Ta chính là Trấn Quốc pháp trượng của Đại Kim quốc, là hoàng thân quốc thích, quyền cao chức trọng. Ngươi dám động ta chính là đối nghịch với Đại Kim quốc!” Hoàn Nhan Hồng Khang kêu lên không ngừng.
Diệp Húc không nhịn được nhíu mày, vung tay quẳng y lên Huyền Không sơn. Hoàn Nhan Hồng Khang bị hắn quăng ngã cái lập tức hiện ra nguyên hình, cũng là một con Hải Đông Thanh dài vài dặm, đầu mọc một túm linh mao trông như mười cái bím tóc của y.
“Hóa ra hoàng tộc Đại Kim cũng là nghiệt súc, chỉ là một con Hải Đông Thanh tu luyện thành yêu mà cũng dám gọi lão gia ta là nghiệt súc!”
Hùng Bi ỷ vào nhân thế giãy giụa đứng dậy, tay đấm chân đá Hoàn Nhan Hồng Khang, cả giận nói: “Cho mày đánh lão gia này, cho mày đánh lão gia này! Hôm nay bốn huynh đệ chúng ta thay nhau cưỡi mày!”
Hoàn Nhan Hồng Khang bị Diệp Húc đánh về nguyên hình, ngã gãy xương đứt gân nên không thể đứng dậy, y giận dữ kêu lên: “Các ngươi chết chắc rồi! Đại Kim quốc ta sẽ nhanh chóng phái ra cao thủ tới cứu ta. Các ngươi đối nghịch với Đại Kim quốc ta, chết chắc rồi!”
Hùng Bi giận quá vung tay định đánh, lại nghe Diệp Húc thản nhiên nói: “Phách Thiên, ngươi còn tự xưng lão gia? Giỏi ghê, ngươi bẽ mặt bỏ đi hàng tỉ dặm, chạy ra đại lục, chạy đến Hạ Châu này!”
Hùng Bi đánh cái run, vội cười nịnh nói: “Lão gia, tiểu hùng biết sai rồi…”
Can Sài Giao và Kim Giác Ngân Giác cũng vội vàng thay hắn cầu tình.
“Ngươi thật sự biết sai rồi? Biết sai rồi thì không nên ngược đãi một vị đầu sỏ Đại Tương kỳ như vậy!”
Diệp Húc động tâm niệm khiến cho pháp lực toàn thân bắt đầu khởi động, ngưng tụ thành một cây roi thật dài. Hắn quăng cho Hùng Bi, cười lạnh nói: “Y đánh ngươi như thế nào thì ngươi đánh lại hắn như thế. Quất thật mạnh vào, cho tới khi nào y chịu làm thú cưỡi cho bốn người các ngươi mới thôi! Nếu không đánh đến thì ngươi cứ cả đời ở lại Huyền Không đảo làm lão gia của ngươi đi, đừng có trở về nữa!”
Đám Hùng Bi và Can Sài Giao vừa mừng vừa sợ. Con gấu kia lập tức nhanh nhẹn hơn hẳn, nhận lấy roi rồi quất Hoàn Nhan Hồng Khang thật mạnh, vừa ho máu vừa la to: “Xin lỗi nha pháp trượng, đây là lệnh của lão gia ta. Hùng đại lão gia đại nhân đại lượng, ngươi đánh ta ta cũng chẳng thèm để ý, nhưng nếu lão gia đã ra lệnh như thế thì ta cố mà làm theo, quất ngươi một trận thôi!”
Chiếc roi mà Diệp Húc dùng pháp lực ngưng tụ ra kia tương đương với một thức vu pháp của hắn, uy lực còn mạnh hơn Hỏa Long tiên rất nhiều. Hùng Bi quất mấy roi xuống đã khiến cho Hoàn Nhan Hồng Khang gào khóc la thét, máu thịt tung bay.
Hùng Bi hung hăng đánh trên dưới một trăm roi, dù sao nó cũng bị thương quá nặng nên không còn mấy khí lực. Nó giao roi cho Can Sài Giao, con long mã này tinh thần phấn chấn, quật một lúc lâu khiến cho Hoàn Nhan Hồng Khang không còn hình chim nữa. Lập tức lại có Kim Giác Ngân Giác tiến đến tiếp sức, thay nhau quất roi vị Trấn Quốc pháp trượng của Đại Kim quốc này.