Hắn triển lộ nguyên thần, tên vệ sĩ kia cho là hắn là đại vu Tam Thần cảnh nên không dám chậm trễ, vội cho hắn đi.
Diệp Húc đi vào Trung Đô, ngắm nhìn mọi nơi xem cảnh trí con người nơi đây, chỉ thấy nam nữ Trung Đô đều cuồng dã, trong thành thi thoảng có vu sĩ một lời không hợp là xách binh đao giết người, vệ sĩ thủ thành này cũng chẳng quan tâm, chỉ đến khi có người chết thì họ mới đột nhiên xuất hiện tha xác chết đi dọn dẹp.
Cảnh tượng này khiến cho Diệp Húc không khỏi nhíu mày, phong tục Hạ Châu và Trung Thổ khác nhau, thêm phần dã tính và giết chóc. Hắn thật không có ý kỳ thị Hạ Châu, chỉ là không quen.
Trên thực tế, vu sĩ Trung Thổ Thần Châu rất kỳ thị Hạ Châu, bởi vì người và yêu nơi đây sống chung, lại thông hôn, huyết mạch không tinh thuần, bởi vậy gọi vu sĩ nơi đây là man di, rất ít vu sĩ Trung Thổ đến đây mở phủ truyền đạo.
“Quanh Trung Đô có rất nhiều dãy núi, đâu mới là Huyền Không Sơn? Chi bằng tìm một người hỏi.”
Vu sĩ Đại Kim quốc vừa rồi theo hắn vào thành lúc này đã tiến vào trong thành, tìm kiếm cao nhân. Diệp Húc nhìn thoáng qua một đám tửu lâu, tân khách lui tới, phần đông là vu sĩ, hắn nghĩ nghĩ rồi cũng lên lầu. Từ khi tu vi thành công, hắn rất ít ăn uống, lần này vẫn là lần đầu đi đến nơi như tửu lâu sau mười mấy năm qua.
Diệp Húc tiến vào tửu lâu, vừa mới ngồi xuống thì đột nhiên thấy tửu lâu đột nhiên tối sầm lại, một đại hán trông như tháp sắt chen vào. Người này cực kỳ hùng tráng, so với vu sĩ Đại Kim quốc còn cao lớn uy mãnh hơn, mũi ngựa râu rồng, tóc như tông mao, từng sợi dựng thẳng ra sau, trên cổ dầy đặc long lân.
Ở sau hắn còn đi theo hai đồng tử hoạt bát đáng yêu, một mặc áo gấm hoa lệ, vàng lóe chói mắt, một mặc áo màu bạc, cực kỳ thanh tú. Đỉnh đầu hai đồng tử mọc sừng rồng, vừa nhìn là biết long chủng trong yêu tộc.
Đại Hán và hai đồng tử kia tìm được bàn trống, đại mã kim đao ngồi xuống, vỗ án kêu lên: “Chủ quán, mang mười con nghé đến, phải là nghé con sống được một năm, đừng lấy trâu già!”
Tiểu nhị giật mình cuống quít chạy tới, cười nói: “Mười con nghé con? Khách quan ăn được hết không?”
Thấy đại hán kia trừng mắt, tiểu nhị vội cuống quít cười nói: “Ăn hết, ăn hết… Khách quan ăn chín hay là ăn sống?”
“Can Sài sư huynh nhà ta thích ăn thịt bò mềm mịn, chi bằng lấy lửa nướng chín năm phần, nhưng ta phải đi ngay, dắt đám nghé con đến là được. Huynh đệ chúng ta không có ăn uống như Can Sài sư huynh, ăn không nhiều lắm, chỉ cần năm con.”
Kim giác đồng tử kia phất tay đuổi tiểu nhị đi, nói với đại hán với vẻ lo lắng: “Sư huynh, Hùng sư huynh kia phản rồi, không tính trở lại Quan Tinh Phong, giờ ngay cả chúng ta cũng bị hắn đánh trở về. Thằng nhãi này còn khuyên chúng ta, nói là chỗ lão gia dù tốt, linh dược khắp nơi, nhưng dù sao không có tự do, tự mình trồng trọt vẫn tự tại hơn.”
Ngân giác đồng tử nói với vẻ mặt đau khổ: “Hùng sư huynh tên nhãi này, lão gia cho hắn ba món tam tương chi bảo, mà huyết thống hắn vốn cao hơn chúng ta, là dị chủng thượng cổ thuần khiết, giờ tu thành nguyên thần rồi nên chúng ta chẳng đánh lại được, giờ biết báo cáo với lão gia như thế nào đây?”