“Con chó này quá kiêu ngạo, làm hỏng thanh danh của ta, phải bị trừng phạtđể tránh cho nó gây họa khắp nơi.”
Diệp Húc niệm một niệm, ngay tức khắc ngọc lâu hiện ra, đem Hạo Thiên Khuyển thu nhập vào trong ngọc lâu, trực tiếp đưa đến tầng thứ năm.
Hạo Thiên Khuyển rơi xuống đất, chỉ thấy bên trong cung điện trùng trùng từng luồng từng luồng ráng khí bay vào trong nội cung Thuần Dương. Mà ở trong những luồng ráng khí ấy lại còn có ba cái đại đỉnh trôi nổi tán phát ra uy năng vô cùng rộng lớn, trong lòng không khỏi mừng rỡ: “Đây là do chủ công chiếu cố ta sao? Trước trói ta bằng Khốn Tiên Thằng sau cấp Đãng Hồn Chung, giờ lại đến ba chiếc đại đỉnh này, vị trí Đệ Nhất Đại Tôn Vương ta có thể đạt được rồi…”
Nó hứng trí hừng hực chạy thẳng đến Thuần Dương cung, chỉ thấy trong cung nơi ráng mây khí rớt xuống có một chiếc đầu rùa to bằng chiếc chậu rửa mặt đang phun ra nuốt vào ráng mây khí để rèn luyện thân thể.
Đây là một con rùa đen đầu rồng thân rùa lưng cõng bia đá. Nó không nhìn thấy Phách Hạ Lão Tổ đâu, gọi lớn: “Lão rùa đen, đỉnh ở phía trên kia là của lão phải không?”
“Gọi Lão Tổ ta.” Phách Hạ Lão Tổ nuốt chậm chậm ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn nó một cái, ồm ồm nói.
“Ha ha, so với bố còn kiêu ngạo!”
Hạo Thiên Khuyển ánh mắt hung hãn chớp động, cất bước tiến lên, liếm liếm mép để lộ ra những chiếc răng nhọn dữ tợn.
Sau một lúc lâu, Diệp Húc thả con chó này ra khỏi ngọc lâu, chỉ thấy khí sắc kiêu căng của Hạo Thiên Khuyển đã mất hết, thành thực rất nhiều. Hiển nhiên là trong Thuần Dương cung nó đã nhiều lần bị đả kích.
Mà trên tấm bia đá của Phách Hạ Lão Tố đã nhiều thêm một hàng chữ.
Lão long quy trịnh trọng viết lên tấm bia một dòng như sau: “Hôm nay ta đã đánh bại một con chó ác độc hung tàn…”
“Vùng đại lục này, rốt cuộc là địa phương nào?”
Diệp Húc xử trí hoàn toàn mọi việc đối với Hạo Thiên Khuyển xong lập tức bay lên vạn trượng trên không trung, nhìn xuống chỉ thấy một vùng đại lục tròn trịa tọa lạc giữa biển lớn mênh mông, kỳ lạ vô cùng.
Trung tâm đại lục là một vùng hải dương vô cùng rộng lớn, trong lục địa trong hải dương rộng hàng trăm dặm, chỗ hẹp chỉ khoảng trăm dặm còn chỗ rộng thì cũng gần vạn dặm.
Trong vùng lục địa này cũng có hùng sơn tuấn lĩnh cũng có linh sơn động phủ có thành quách khắp mọi nơi, có nhân loại và cũng có cả yêu tộc sinh sống ở đó.
Diệp Húc lấy ra Sơn Xuyên địa lý đồ mà Ứng Tông Đạo đã giao cho hắn, cẩn thận quét một lượt lập tức tìm được tương quan ghi lại thầm nghĩ: “Hóa ra là Tây phương Hạ Châu cách trung thổ Thần Châu hàng tỉ dặm. Hạo Thiên Khuyển tốc độ đủ nhanh, trong nửa tháng đã vượt qua hàng tỉ dặm. Hiện giờ Mông Chính Đại tướng quân và Thái úy Lý Như Tư không thể nào đuổi đến đây được.”
Hạ Châu trung thổ và Thần Châu cách nhau thiên sơn vạn thủy, trùng trùng đại dương còn phải qua mấy đại châu khác xa cách hàng tỉ dặm. Diệp Húc không Mông Chính và Lý Như Tư có đủ nghị lực mà truy sát đến đây.
Thế giới Vu Hoang Trung Thổ Thần Châu ở vào trung ương, đó là một vùng lục địa lớn nhất, nhân kiệt địa linh, thánh địa nhiều nhất, ở đó cũng là nơi linh khí hưng thịnh nhất, thực lực cường đại nhất, từ cổ đến nay xuất hiện rất nhiều Vu Hoàng.