Hao Thiên Khuyển chở Diệp Húc chạy như điên, chân đạp tường vân, tốc độ nhanh như điện chớp. Nó vừa chạy vừa quay đầu lại kêu gào: “Đám thỏ con kia, có giỏi thì đuổi theo ông đi!”
Thái úy và Đại tướng quân Mông Chính tức gần hộc máu, lập tức chỉnh đốn chiến hạm, điều khiển hai chiếc chiến hạm đuổi theo, tốc độ không hề thua con phá cẩu kia chút nào.
“Đuổi theo! Tên Diệp Thiếu Bảo kia thật đáng sợ, chiến lực kinh người, nhưng y đã bị thương nặng, chỉ còn một con phá cẩu, chẳng lẽ chúng ta còn không chế phục được một con chó?”
“Con chó này quả đáng đánh! Lão tử đuổi được nó nhất định phải lột da làm giáp áo, rút gân làm roi da, cắt đuôi ngâm rượu, ngày uống một ngụm!”
Diệp Húc quay đầu nhìn một cái, chỉ thấy hai vị cường giả Tam Bất Diệt cảnh đỉnh Mông Chính và Lý Như Tư đuổi theo không bỏ, khiến hắn bị tức cũng gần hộc máu. Hắn thưởng cho con phá cẩu một quyền, cả giận nói: “Chủ công nhà ngươi sắp chết tới nơi rồi mà ngươi còn quần trào, quần phúng, ngại chủ công ngươi chết quá chậm phải không?”
“Ta đây thân là đệ nhất Đại tôn vương của chủ công, vũ lực vô địch, đánh cả thiên hạ…” Hao Thiên Khuyển vội biện giải.
“Ngươi còn khoác lác? Ai chẳng biết ngươi như thế nào.”
Diệp Húc vô cùng đau đớn, nổi giận quát: “Đao thật thương thật thì ngươi có thể đánh thắng được Già La Minh Tôn? Ngươi có thể chiến thắng được Tu Đề Minh Tôn? Ngươi có thể thắng nổi Bảo Hiền Minh Tôn?”
Lý Như Tư và Mông Chính cùng hơn một ngàn tướng sĩ hợp lực thúc giục chiến hạm đuổi theo không bỏ, từ xa phóng vu pháp đánh đến.
Con phá cẩu này còn định phản bác, chỉ thấy phía sau mây đen bắt đầu dũng động hóa thành một cái mặt quỷ, mở cái miệng rồng đầy răng nanh sắc bén ra hung hăng táp tới nó. Mặt quỷ chưa tới, âm phóng tới trước, thổi vào thất khiếu người, xâm nhập phế phủ, ngũ tạng xương thịt gần như đều có dấu hiệu mềm hóa thành nước. Nó không nhịn được rùng mình một cái, vội nhanh chân bỏ chạy.
Nó tuy là cự thú viễn cổ nhưng dù sao vẫn chưa trưởng thành, cho dù da lông cứng rắn nhưng cũng không thể chịu được công kích của đại vu Tam Bất Diệt cảnh đỉnh, nhất là loại vu pháp âm tà này.
Nó toàn lực chạy trốn nên lập tức bỏ lại Lý Như Tư và Mông Chính. Diệp Húc không nhịn được thở phào nhẹ nhõm, lập tức thúc giục Bàn Vương Khai Thiên Kinh, hấp thu Thuần Dương linh khí khôi phục tu vi, chữa trị Bàn Vương chân thân.
Trong đoạn thời gian ở Hoàng Tuyền Ma Tông, hắn mời đám người Triều Công Thiều và Già La Minh Tôn ra tay hàng phục nhánh Thuần Dương linh mạch hoàn chỉnh ở trong Nam Thiên Môn kia, giờ tất cả linh khí sử dụng cho tu luyện đều do Thuần Dương linh mạch hoàn chỉnh này sinh sản ra.
Diệp Húc luôn vô cùng xa xỉ, tu luyện dùng linh mạch tốt nhất, tế luyện vu bảo tốt nhất, ăn linh dược quý báu nhất, đi chiến hạm tốt nhất.
“Chỉ một chút nữa…”
Diệp Húc thở dài, thầm nghĩ: “Ta còn cưỡi một con phá cẩu biết quần trào, quần phúng…”
Hiện giờ, trong chớp mắt khi động thủ với Tần Hoàng kia, hắn đã lĩnh ngộ ra Bàn Vương Tam Tương chân thân, hoàn toàn nhận ra con đường tu luyện sau này, không hề hết đường xoay sở như trước nữa.