Lúc này lão già kia cũng không ẩn dấu thần uy nữa, thần uy từ trong mắt bắn ra khiến không gian trong cung điện không chịu nổi, lập tức ầm ầm tan ra, hóa thành hỗn độn!
Tần Hoàng đứng giữa hỗn độn, nơm nớp lo sợ, mồ hôi lạnh tuôn đầy trên trán, không dám nói lời nào.
Hắn có thể cảm thấy rõ ràng là lão già này đang tức giận, hắn sợ nói sai một câu thôi sẽ bị lão đánh chết tại chỗ!
Tuy hắn là Tần Hoàng, lại là con ruột của lão, nhưng nếu động vào nghịch lân của lão thì chuyện giết hắn rồi lập Tần Hoàng khác, hổ độc ăn thịt con, lấy tính tình lão già này là hoàn toàn có thể làm ra được!
Thế hệ con cháu với lão già Vu Hoàng này mà nói vốn chẳng để trong lòng. Nếu lão muốn, thì có bao nhiêu đàn bà cũng được, lấy thọ nguyên vạn năm của Vu Hoàng thì đào tạo ra một đứa con Nhân Hoàng là chuyện dễ dàng!
Qua hồi lâu, lão mới bình ổn lại cơn thịnh nộ. Trong cung điện, hỗn độn dần tiêu tan, đồng lương thiết trụ xuất hiện, mặt điện rải gạch, khôi phục nguyên trạng.
“Quân Xương, con có biết cái gì gọi là thay ‘trời’ hành đạo không?” Lão mở miệng từ từ nói.
Tần Hoàng cũng không dám lên tiếng, lại nghe lão già này chậm rãi nói: “Thay ‘trời’ hành đạo chính là thay ‘trời’ làm việc, xử trí tất cả những kiêu hùng không nghe theo ‘trời’ an bài. Tất cả Vu Hoàng cùng với đại vu sắp trở thành Vu Hoàng trong tương lai có khả năng uy hiếp đến ‘trời’, đều ở trong nhóm bị giải quyết!”
“Ha ha, lấy thực lực của bản hoàng quả thật có thể quét sạch cái gọi là các đại thánh địa, thống nhất Vu Hoang, bá chủ thiên hạ. Nhưng đến lúc đó, bản hoàng sẽ trở thành nhân vật có thể uy hiếp đến ‘trời’, kiêu hùng uy hiếp đến ‘trời’, trở thành kẻ bị xử lý!”
Lão lộ ra ý cười trông thật dữ tợn, trầm giọng nói: “Chẳng những thế giới Vu Hoang có Vu Hoàng tọa trấn thay ‘trời’ hành đạo, mà cả Hằng Cổ Ma Vực và đủ loại thế giới khác cũng có Vu Hoàng trấn thủ thay ‘trời’ hành đạo! Giờ Ma Hoàng chính là thay ‘trời’ hành đạo, nếu y phục tùng quản giáo đương nhiên là có thể thượng giới, nếu y không theo quản giáo thì chỉ còn một con đường chết!”
Mồ hôi tuôn đầy trán Tần Hoàng, sau lưng cũng thấy lạnh lẽo, hắn dần dần nghe được một bí mật lớn long trời lở đất từ trong lời nói của lão già này.
Lão già kia khẽ cười: “Lúc trước Thủy hoàng đế và Hạng Tịch Hoàng Tuyền Ma Tông cùng trở thành Vu Hoàng, dẫn đến Vu Hoàng đại kiếp nạn, đồng thời cũng khiến cha chú ý. Thủy hoàng đế không biết điều nên bị bản hoàng đánh chết. Hạng Tịch nghe nói Thủy hoàng đế chết liền trốn, không dám trở lại Vu Hoang, chẳng biết là đã trốn đi nơi nào. Hai người này sở dĩ chật vật như vậy là bởi vì tư chất của bọ họ quá xuất chúng, có uy hiếp tới ‘trời’. Con cũng muốn cha trở thành loại nhân vật này sao?”
“Phụ thân, chẳng lẽ ‘trời’ là…” Tần Hoàng nuốt ực một ngụm nước bọt, run run giơ tay chỉ lên đỉnh đầu.
Lão già kia trầm sắc mặt xuống, hừ lạnh nói: “Điều con không cần hỏi thì đừng có hỏi, nếu không sẽ dẫn đại họa đến! Nếu con kích động bên trên, rước lấy phiền toái không cần thiết, ta có thể lập con làm Tần Hoàng thì cũng có thể phế truất để lập kẻ khác! Con đi đi.”