Diệp Húc nhìn thấy vị Tần Hoàng này, tuy cảm thấy hắn có hàng ngàn hàng vạn khí tượng, nhưng cũng không cho rằng hắn là vị cao thủ đã cướp đi quốc vận của Đại Tần.
Tần Hoàng nhìn như vô cùng khí thế, nhưng so với loại khí khái bá đạo hào kiệt của Thủy hoàng đế thì vẫn kém hơn một chút. Nhân vật như vậy có thể mưu hại Thủy hoàng đế rồi cướp lấy trấn quốc chi khí, mưu đoạt hoàng vị Đại Tần, cướp đi giang sơn của ông ta, hắn cũng không tin!
Bởi vậy, hắn ngay cả Tần Hoàng cũng mắng vào, nói y là nô tài, cả triều văn võ cùng hoàng đế đều là một đám cẩu nô tài.
“Diệp Thiếu Bảo, ở trong mắt trẫm, ngươi chính là bát hầu đã khiêu khích Thiên Đế thời xa xưa, cho dù ngươi có càn quấy thế nào đi chăng nữa thì cũng chẳng thể chạy ra khỏi năm ngón tay của trẫm!”
Tần Hoàng ngồi ngay ngắn trên Kim Loan điện, hoàn toàn không để ý tới bàn tay của Diệp Húc, thản nhiên nói: “Tên mãng phu sơn dã vô tri kia, trẫm chính là trời, chính là đạo, chính là hoàng đế của thế giới này! Ngươi ra tay với trẫm chính là nghịch thiên, đại nghịch bất đạo!”
Hắn kim khẩu vừa mở, khí thế phát ra, chỉ thấy bàn tay Sâm La Thiên Tướng của Diệp Húc kia nhanh chóng thu nhỏ lại, cách Tần Hoàng càng gần, bàn tay lại càng bị ép nhỏ đi.
Khí thế hắn giống như một vị hoàng đế thống ngự thiên hạ, thống ngự thế giới, giống như trời cao, cho dù Diệp Húc có dũng mãnh thế nào đi chăng nữa thì cũng phải cúi đầu trước mặt hắn!
Diệp Húc ra tay với hắn chính là nghịch thiên mà đi, đại nghịch bất đạo, phải bị trời phạt!
Hắn giống như vị hoàng đế duy nhất trên thế gian, đứng trên Kim Loan điện nhìn một con kiến càn quấy đang kêu gào khiêu khích mình.
“Nghịch thiên mà đi? Hôm nay ta cứ nghịch một lần, đánh ra càn khôn lanh lảnh!”
Thần quang bắn ra từ trong mắt Diệp Húc, hắn quát lớn liên tục, cổ động tất cả tu vi. Hắn giơ một tay ra, lấy pháp tướng kết hợp thân hể, dung hợp tất cả cấm pháp mà hắn tu luyện, các loại kinh văn áo nghĩa, hóa thành Bàn Vương khai thiên lập địa.
Ở giờ khắc này, Tam Tương cảnh Pháp Tương kỳ bắt đầu có chút tiến bộ, Bàn Vương chân thân cuối cùng cũng bắt đầu thành hình.
Diệp Húc kim thân lại thay đổi, từ Huyền Khung Thượng Cao Ngọc Hoàng đại đế kim thân, dung hợp thêm Cửu Chuyển Nguyên Công, Phật môn áo nghĩa, đôi mắt giống như nhật nguyệt, vầng trán rộng lớn, hiện ra Chu Thiên Tinh Đấu cấu thành những hạt cực nhỏ tạo nên thân thể, giống như biển sao trời.
Quanh thân hắn trào ra từng luồng yêu khí, trên thân thể bày ra những phù văn yêu tộc yêu tà quỷ dị. Yêu khí ở trên đỉnh đầu hắn hóa thành Lô Bồng, phòng ngự thân thể. Hắn giống như Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương tu tập các đại cấm pháp, luyện ra Bàn Vương bất diệt chân thân!
Đối mặt với Đại Tần hoàng triều, đối mặt với vị Tần Hoàng giống như thiên đạo kia, hắn rốt cuộc khiến cho mình có lĩnh ngộ, có đột phá, tìm được đạo của chính mình, bắt đầu lĩnh ngộ đến đại đạo lý của thiên địa, đi ngược chiều suy diễn ra Tam Tương chân thân của mình!
Hơn nữa, hắn đã nỗ lực ngưng tụ Bàn Vương chân thân của mình!