Từ trong trí nhớ của Từ Phương Hộ mà Diệp Húc đã hiểu biết khá rõ ràng về thực lực của triều đình đại Tần. Từ Phương Hộ thân làm Ngự Sử Đại Phu, phụ giúp Thừa Tướng, nhưng trên ông ta còn có nhiều người lợi hại hơn rất nhiều.
Trong triều đình Đại Tần, trên Ngự Sử Đại Phu còn có tả hữu Tướng quốc, Đại tướng quốc, Thái úy, Thượng tướng quân và các quan chức khác. Những người này thực lực và tu vi đều vượt xa Từ Phương Hộ. Đó là những đại vu đỉnh cao Tam Bất Diệt cảnh, cũng có thân thể bất diệt, nguyên thần bất diệt, thiên địa pháp tướng bất diệt!
Thậm chí, ở trong ký ức của Từ Phương Hộ, Đại tướng quốc Lã Xuân Thu chính là một vị Nhân Hoàng.
Trừ những người đó ra, trong hoàng thất Đại Tần cũng còn có rất nhiều cao thủ, cường nhân, không những có đại vu Tam Bất Diệt cảnh thậm chí nói không chừng còn có cả Nhân Hoàng tồn tại nữa. Thật quả là quá đỗi sâu xa không thể nào lường hết được.
Đại Tần được cho là thánh địa lớn nhất trên đời đương thời thật quả không phải là hư danh.
Vậy mà Diệp Húc chỉ dựa vào sức lực và sự cứng rắn của bản thân mà dám tấn công đế đô Hàm Dương thì thực sự là một hành động có thể nói là quá liều lĩnh và lỗ mãng.
Tuy nhiên trong lòng Diệp Húc không có một chút ý nghĩ nào về diểm này mà ngay cả sự an nguy của chính bản thân mình hắn cũng không hề nghĩ tới. Hắn một lòng chỉ muốn đại náo đế đô, bắt lấy vị cao thủ ẩn nấp trong đế đô, kẻ đã cướp đi đế vị của Thủy hoàng đế!
Hắn hướng đến Thủy Hoàng Đế mà phát đi lời thề, rằng khi còn sống trên đời nhất định sẽ vì hắn mà báo thù rửa hận, rằng nếu không báo được thù thì trọn đời này hắn sẽ không thể trở thành Vu Hoàng. Diệp Húc khắc sâu những lời thề này từ đáy lòng không dám quên.
Với hắn, Thủy hoàng đế có ân nghĩa của một nửa người thầy. Về công về tư, hắn đều phải đích thân thăm dò tìm tòi hết tất cả về đế đô Hàm Dương!
Giờ đây bên trong đế đô Hàm Dương, triều đình văn võ bá quan đều đã tề tựu đông đủ trên triều đường, lo lắng hồi hộp chờ đợi Tần Hoàng Đế lên triều.
Diệp Húc lần này tấn công đế đô, quan Ngự Sử Đại Phu Từ Phương Hộ ra trận chịu chết, chỉ kịp nói ra vài câu vô nghĩa thậm chí đến tên của mình cũng không nói ra được thì đã u mê bị người chém mất đầu. Đây thật là một mất mát lớn lao cho sự tôn nghiêm của đế quốc.
“Phía trên là người nào?”
Tần Hoàng khoan thai đi đến, ngồi ngay ngắn trên long ỷ, không vội vàng mà rất thong thả cất lời hỏi.
Hắn với khí độ ung dung quý phái, trên thân long khí bao quanh, vầng trán rộng, trung đình đầy đặn, môi trên hai chòm râu phân ra hai bên phải trái, giống như râu rồng.
Trong tướng mạo mờ mờ ảo ảo đó thật là chân long chi tướng, trời sinh dáng hình một bộ chân mệnh thiên tử.
“Khởi bẩm bệ hạ, người này là Phong chủ Quan Tinh Phong Hoàng Tuyền Ma Tông. Tên là Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo, không biết lý do vì sao mà điên cuồng tấn công đế đô của ta.” Một nội thị phụ trách trưởng trị kinh sư tiến lên khom lưng nói.
Tần Hoàng vẫn ngồi yên, đưa mắt nhìn quần thần xung quanh nhẹ nhàng nói: “Chỉ là một tên tiểu cuồng đồ, chẳng lẽ phải trẫm tự mình ra tay bắt hắn mới được.”
Đại tướng quân Mông Chính tiến lên nói to: “Không dám để bệ hạ phải vất vả, thần xin lập tức đi bắt hắn. Nhưng tên Diệp Thiếu Bảo này là vẫn là một nhân vật của Hoàng Tuyền Ma Tông, sau khi bắt hắn rồi phải xử trí hắn ra sao, xin bệ hạ ban cho khẩu dụ.”
Tần Hoàng thản nhiên nói: “Giết, để thể hiện chính pháp, đưa đầu hắn về Hoàng Tuyền Ma Tông, thi thể thì treo ra ngoài cửa ngọ môn.”