Diệp Húc lập tức phủ định suy nghĩ của mình. Trên đời này, thế giới Vu Hoang không có Vu Hoàng, chỉ có thân thể Vu Hoàng để lại sau khi chết, không có khả năng tùy tiện liền nhảy ra một vị Vu Hoàng được.
“Vu Hoàng chính là nhân vật vô địch, nếu kẻ mưu sát Thủy hoàng đế, cướp lấy Đại Tần chính là một vị Vu Hoàng, như vậy y chẳng cần phải cố thủ nơi đây, mà tập hợp đại quân, quét ngang thiên hạ, khiến tất cả thánh địa phải thần phục, trở thành thuộc hạ thần tử!”
Một ý nghĩ nhanh chóng đảo qua trong đầu Diệp Húc, hắn thầm nghĩ: “Thực lực của Vu Hoàng, cho dù là thánh địa khác có cấm bảo trong tay cũng rất khó chống lại, nếu muốn nhất thống thiên hạ cũng chẳng phải là quá khó khăn. Nếu trong hoàng cung Đại Tần có một vị Vu Hoàng, sao y có thể nhẫn được?”
Thực lực của Vu Hoàng, với Diệp Húc hiện tại thì còn chưa thể đo lường được. Đó là bởi vì hắn chưa từng gặp qua Vu Hoàng còn sống bao giờ, nhưng từ Ứng Tông Đạo, hắn có thể đoán ra được đại khái thực lực của Vu Hoàng.
Ứng Tông Đạo giống như là thiên nhân, đến nay mới chỉ là Nhân Hoàng kỳ, vô hạn gần với Vu Hoàng, nhưng trên thực tế khi so với Vu Hoàng, hẳn là chênh lệch còn rất lớn.
Nếu không ở trong “Tang lễ” của Diệp Húc, Ứng Tông Đạo sẽ không nhắn lại mình không phải Vu Hoàng mà lại làm chuyện của Vu Hoàng.
Có thể thấy được, thực lực của Vu Hoàng hẳn là vượt xa bậc bá chủ Ứng Tông Đạo, đã đạt tới tình trạng hắn không thể nào tưởng tượng được!
Cùng là cấm bảo, ở trong tay Nhân Hoàng và Vu Hoàng, uy lực cách biệt một trời một vực, không thể so sánh nổi.
Nếu thực sự có một vị Vu Hoàng trấn thủ Đại Tần, bản đồ Đại Tần tất sẽ mở rộng gấp mười, gấp trăm lần, thậm chí có thể đánh tới đám tiên đảo, đại lục vùng hải ngoại, mà chẳng phải là ẩn nhẫn, co đầu rụt cổ ở trong hoàng cung!
“Đồ kiêu căng ngạo mạn!”
Ngự Sử Đại Phu của Đại Tần kia khiển trách Cửu Khanh Đại Phu và Cửu Bộ Thiên Long xong mới ngẩng đầu, từ trên cao nhìn xuống Diệp Húc, giống như một vị quan viên cao cao tại thượng đang nhìn một gã tử tù, gằn từng chữ: “Ngàn năm đã qua, ngươi là tên cuồng đồ đầu tiên dám to gan tấn công đế đô. Bản tướng vốn thấy ngươi là cường giả, không phải hạng người vô danh, nhưng ngươi mạo phạm đế uy thì chỉ có một đường chết! Ngươi ngoan ngoãn giơ tay chịu trói hay là để bản tướng tự mình động thủ?”
“Ngươi là ai?” Diệp Húc khẽ nhíu mày, đây đúng là lần đầu tiên hắn giao tiếp với quan viên trong vu sĩ, cũng rất khó chịu với cái giọng điệu cao cao tại thượng một bộ dáng bố thí kia.
“Lớn mật, tên của Phụ thừa tướng là ngươi có thể hỏi sao?”
Trên một chiếc chiến hạm của Đại Tần, một gã tướng lãnh Nguyên Thần kỳ bước nhanh lên mũi thuyền, nổi giận nói: “Nghiệp chướng, ngươi còn không quỳ xuống giơ đầu chờ chém?”
Diệp Húc hừ lạnh một tiếng, lạnh lung nhìn về phía kẻ này, hai luồng Thái Dương thần quang bắn ra từ trong mắt. Tên tướng lĩnh kia kêu thảm một tiếng, từ trong thất khiếu bốc ra từng luồng Thái Dương chân hỏa, thân thể hừng hực bốc cháy, nguyên thần cũng không thể trốn thoát, trong chớp mắt đã bị Thái Dương thần quang đốt cháy sạch sẽ!