Tòa thành lớn bên dưới chính là đế đô Hàm Dương, thủ đô của Đại Tấn. Tòa thành này cảnh sắc tráng lệ, chiếm cứ tổ long chi mạch, long khí bốc lên hóa thành chín con tử sắc cự long, giống như đúc từ vàng, đại diện cho sự tôn quý của hoàng triều, vô cùng uy nghiêm.
Diệp Húc nhìn thấy, xa xa có những dãy núi hùng vĩ uốn lượn, có tổng cộng mười hai dãy núi. Những dãy núi đó giống như chân long, đá núi như long lân, làm cho người ta nghĩ đến đây là mười hai con cự long bất cứ lúc nào cũng có thể rung thân thể rồi bay lên trời cao.
Long khí nơi này cực kỳ nồng đậm, tuy nhiên lúc này đầu của long mạch ở trên núi lớn, đã có một ôn đồng nhân bằng vàng chói lóa đứng sừng sững trên đỉnh núi.
Đây là khí thế trấn quốc của Đại Tần, Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân, cấm bảo bán thành phẩm mà Thủy hoàng đế luyện chế ra, dùng nó để trấn áp tổ long chi mạch, bảo vệ xung quanh đế đô Hàm Dương.
Đế đô Hàm Dương chiếm cứ tổ long chi mạch, so với thánh địa như Hoàng Tuyền Ma Tông còn to lớn đồ sộ hơn nhiều. Mười hai con rồng hội tụ ở nơi đây bị mười hai đồng nhân trấn áp, linh khí trong long mạch dung nhập vào trong đế đô, khiến đế đô hóa thành một thánh địa, tu luyện trong đế đô hơn xa bên ngoài.
Loại thủ bút này chỉ có vị hoàng đế có ý chí thiên hạ mới có thể làm được. Thủy hoàng đế lập quốc ở nơi đây, có ý chí trở thành Vu Hoàng, thống nhất thiên hạ.
“Đáng tiếc là đế quốc của ông lại bị kẻ khác chiếm mất!” Diệp Húc đứng ở trên Đại Uy Long Chiến Hạm nhìn về phía đế đô. Chỉ thấy tòa thành lớn bên dưới thật to lớn, rất nhiều cung điện như quần sao bảo vệ hoàng triều đại điện.
Tên cường giả Đại Tần kia giơ tay chộp tới, bao phủ toàn bộ Đại Uy Long Chiến Hạm, định bắt lấy món bất diệt chi bảo này rồi ép Diệp Húc hiện thân, sau đó phải quỳ xuống đắt thỉnh tội.
Diệp Húc điều khiển Đại Uy Long Chiến Hạm đến, thuyền rồng va chạm lung tung, điều này đã mạo phạm đến tôn nghiêm của đế quốc. Đại Tần lập quốc đã hơn ngàn năm, bất cứ kẻ nào đến chỗ này cũng không dám to gan làm càn như vậy. Huống chi lâu thuyền mà Diệp Húc điều khiển lại là một con thuyền rồng, lại càng mạo phạm đến uy nghiêm của Tần Hoàng.
Thực lực của hắn đã tu luyện đến Tam Tương cảnh đỉnh, luyện thành thiên địa pháp tướng, thực lực vô cùng mạnh. Loại cường giả này cho dù là ở trong các thánh địa cũng không có mấy, sẽ không dễ dàng ra tay.
Nhưng với một đế quốc khổng lồ như Đại Tần mà nói, bản thân đế quốc đã là môn phái hùng mạnh nhất đương thời, tụ tập nguồn tài nguyên nhiều không thể tưởng tượng được, đủ để đào tạo ra rất nhiều đại vu với tu vi cao thâm.
“Thỏ kìa!” Đôi mắt Hao Thiên Khuyển tỏa sáng, nó nhìn thẳng thiên địa pháp tướng của hắn, kêu lên.
“Gì cơ?”
Vị tướng quân Đại Tần kia ngẩn ra, không hiểu vì sao. Thiên địa pháp tướng của hắn rõ ràng là thân người, mà con phá cẩu này lại coi là thỏ, đây là ánh mắt gì?
“Thỏ con, lần này xem mi chạy đi đâu?”