Thiên đạo dựa theo tư chất mỗi người mà ban thưởng ngọc lâu. Ngọc lâu đại diện cho tư chất và tiềm lực của vu sĩ, tỷ như vu sĩ đạt được Long độ phạm biến lâu ba tầng thì chỉ có thể tu luyện đến Tam Đan cảnh, muốn bước vào Tam Thai cảnh và những cảnh giới cao hơn thì gần như là không có khả năng.
Khi ở Liễu Châu, Diệp Húc vốn thông qua Thông Tâm Thần Kinh kết nối với thiên đạo, đạt được thiên đạo tán thành mà ban cho Thanh ngọc hàn quang lâu bảy tầng, có nghĩa là hắn có được tư chất và tiềm lực Tam Tương cảnh.
Tuy rằng ngọc lâu mà thiên đạo ban cho đã bị ngọc lâu tồn tại từ khi hắn mới sinh ra trong đan điền kia đánh nát, nhưng tư chất của hắn là cố định, hắn chỉ có tư chất và tiềm lực Tam Tương cảnh, giờ đã tu luyện đến Tam Tương cảnh là đã đạt tới đỉnh của tư chất và tiềm lực hắn.
Tư chất và tiềm lực của hắn đã sắp hết, bởi vậy tu vi tiến cảnh mới càng lúc càng chậm, gần như không có tiến triển như thế.
“Tam Tương, Tam Tương...”
Diệp Húc cất bước đi vào động phủ của Già La Minh Tôn, định hỏi xem lúc trước vị Đại Minh Tôn Vương này tu luyện Tam Tương cảnh như thế nào. Trong động phủ, hai vị minh tôn là Tu Đề và Bảo Hiền cũng đang tụ tập một chỗ, thảo luận xem làm thế nào mới có thể mở ra hàng rào của luân hải thứ chín để trở thành Nhân Hoàng ma tộc.
“Tam Tương cảnh có ba tầng cảnh giới, tầng thứ nhất chính là Pháp Tương kỳ, lấy cấm pháp ngưng tụ ra pháp tướng. Một môn cấm pháp tương đương với một pháp tướng chân thân, uy lực gấp trăm ngàn lần nguyên thần”
Già La Minh Tôn nghe được nghi ngờ của Diệp Húc, lúc này ồm ồm nói: “Lúc trước ân sư dạy ta như vậy, nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp tự nhiên. Trước do cấm pháp ngưng tụ pháp tướng, sau dùng pháp tướng pháp địa tướng, cuối cùng tu thành thiên địa pháp tướng”
Diệp Húc giống như đang nghe thiên thư, không hiểu ra sao.
Lời mà Già La Minh Tôn nói quá mức sâu sắc huyền bí, khiến hắn không thể ly giải.
Tu Đề Minh Tôn cười nói: “Chủ công, pháp, địa, thiên tam tương, pháp tương lấy cấm pháp làm cơ sở, lấy nguyên thần làm trung xu, mà địa tướng lấy pháp tướng làm cơ sở, thiên tướng lại lấy địa tướng làm cở sở”
Lời của hắn đơn giản rất nhiều, chẳng qua là ngưng tụ, luyện ra tam tương chân thân như nào, Diệp Húc vẫn chưa có khái niệm cụ thể.
Bảo Hiền Minh Tôn cười nói: “Chủ công, chỉ nói cũng vô dụng, ngài nhìn thiên địa pháp tướng của chúng tôi một cái, hơn phân nửa là sẽ lĩnh ngộ ra điều gì đó thôi”
Hắn khẽ động tâm niệm, một khối pháp tướng chân thân đầu trâu thân người đi ra khỏi cơ thể. Đây là một vị cổ ma tộc cao tới vạn trượng, ma khí tung hoành, quanh thân có vô số ma văn đen đỏ giao nhau, lỗi mũi phun lửa, dưới nách sinh gió, chân đạp sấm chớp.
Pháp tướng của Bảo Hiền Minh Tôn đột nhiên thu nhỏ lại nhanh chóng, hóa thánh một tiểu quái nhân đầu trâu chưa cao tới một trượng. Lập tức vô cùng vô tận địa khí trào ra quay xung quanh tiểu quái nhân đầu trâu này tái tố chân thân, lại hóa thành một cổ ma cao vạn trượng.