Tòa Quan Tinh Phong này dưới có Thuần Dương linh mạch bậc chín phụ thổ linh sơn, trên có cấm bảo Hàn Trác cung và Nghệ Hoàng Kim Tiễn trấn áp số mệnh hưng thịnh, chứng tỏ Diệp Húc đã không còn là một vu sĩ nho nhỏ, không còn là một đại vu bình thường, mà đã là đầu sỏ!
Lúc này Triều Công Thiều nhấc Linh Ẩn Phong lên đưa nó đến Quan Tinh Phong, nghiễm nhiên một dáng an cư lạc nghiệp ở nơi đây với tư thế có đánh chết cũng không chịu đi.
Mà ba người Già La Minh Tôn, Tu Đề Minh Tôn và Bảo Hiền Minh Tôn cũng tự mở động phủ trên Quan Tinh Phong, dắt linh khí của Thuần Dương linh mạch bậc chín để tu luyện.
Thuần Dương linh mạch hoàn chỉnh có thể sản xuất linh khí ngày ngày không ngừng, đủ cho mấy vị Nhân Hoàng tu luyện, Diệp Húc cũng chẳng để trong lòng.
Hắn không có khả năng trấn thủ quanh năm ở Quan Tinh Phong, có đám người Triều Công Thiều và Già La tọa trấn cũng đủ để Quan Tinh Phong không bị người ngoài rình ngó, không có mấy người dám xâm nhập Quan Tinh Phong để cướp đi Hàn Trác cung và Thuần Dương linh mạch bậc chín.
Trong ngọc lâu của hắn còn sáu mảnh vỡ của Thuần Dương linh mạch, đều bị hắn lấy ra nuôi dưỡng ngọc lâu, tăng phẩm bậc của nó lên, từ Hàn ngọc lâu bảy tầng tăng lên tới Cao hư hoan hỉ huyền hoàng lâu tám tầng.
Khẩu vị của tòa ngọc lâu này không hề nhỏ hơn hắn. Số linh khí chất chứa trong một mảnh vỡ Thuần Dương linh mạch cũng đủ để tạo ra một vị Nhân Hoàng. Sáu mảnh là có thể tạo nên sáu vị Nhân Hoàng. Nhưng sáu mảnh linh mạch này nuôi ngọc lâu lại chẳng thể tăng nó lên chín tầng.
Diệp Húc đoán chừng, nếu muốn cho ngọc lâu tăng lên chín tầng thì cần ít nhất một nhánh Thuần Dương linh mạch hoàn chỉnh thì mới được.
Thuần Dương linh mạch bậc chín thì hắn còn một ở trong Nam Thiên Môn, nhưng hắn còn để dành cho mình tu luyện, nếu dùng đi thì hắn chỉ có thểđau khổ giữ Quan Tinh Phong, chẳng thể nào nâng tu vi lên được.
“Ôi, vẫn quá nghèo…”
Diệp Húc vô tâm vô phế thầm nghĩ: “Nếu có thể lấy thêm một nhánh Thuần Dương linh mạch bậc chín nữa đến nuôi ngọc lâu để nó trở thành ngọc lâu chín tầng thì tốt biết bao…”
Nếu ý nghĩ này của hắn bị Triều Công Thiều biết được, chỉ sợ ông cụ sẽ bùng nổ, đánh chết hắn ngay tại chỗ!
Tòa ngọc lâu có thể hấp thu linh mạch này với hắn mà nói vẫn thần bí như trước. Không biết nó được đúc nên từ thứ tài liệu gì mà vô cùng cứng rắn, còn hơn Di La Thiên Địa Tháp một bậc.
Nên biết rằng, khi rèn Di La Thiên Địa Tháp, Diệp Húc thậm chí đã dùng tới tài liệu cấp bậc vô thượng là Ngũ Hành kim khí mà vẫn kém hơn tòa ngọc lâu này một chút, có thể thấy tài liệu tạo nên ngọc lâu có lẽ đã vượt qua phạm trù của thế giới Vu Hoang.
Hơn nữa, mỗi khi ngọc lâu mở ra một tầng, bên trong sẽ có cấm pháp tàn thiên thích hợp cho hắn tu luyện nhất, khiến thực lực của hắn thủy chung ở trên những vu sĩ cùng cảnh giới.
Mỗi một tầng ngọc lâu tương đương với một thế giới nhỏ ổn định. Mỗi khi ngọc lâu tăng lên một lần, thế giới mỗi tầng lại lớn ra một phần. Đây là những ngọc lâu, bảo tháp mà các vu sĩ khác được trời ban cho không hề có.