Thái Dương Thần Cung vẫn đang nhìn, đám người Đông Hoàng Thiên vẫn đang nổi giận. Chuyện kết minh đám hỏi giữa Thái Dương Thần Cung và Hàn Nguyệt Cung kia hắn đã vốn gióng trống khua chiêng, náo cho thiên hạđều nghe thấy.
Lần này tới Hàn Nguyệt Cung đón dâu, hắn lại ra sức mời tất cả các thánh địa trong thế giới Vu Hoàng đến Hàn Nguyệt Cung xem lễ, không hẳn là không có ý gây kinh sợ cho tất cả các thánh địa. Nếu hai cung liên minh, nhật nguyệt song cung tất sẽ có thực lực hùng mạnh nhất thiên hạ, tương lai tạo nên Vu Hoàng, ai không theo thì diệt luôn kẻ đó!
Vậy mà bỗng dung bay ra một vị Ngọc Hoàng Diệp Đại Bảo, ca ca của Diệp Húc đã cướp tân nương đi, chuyện này sẽ nhanh chóng truyền đi khắp thiên hạ, làm cho tất cả thánh địa, vu sĩđều coi Thái Dương Thần Cung thành trò cười, mặt mũi mất hết!
“Thánh chủ, việc này có vẻ không đúng lắm…”
Đông Hoàng Mục lộ ra vẻ suy tư, hạ giọng nói: “Lai lịch Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo con cũng biết rất rõ. Người này xuất thân hàn môn, chính là từ một gia tộc nhỏ ở một nơi nhỏ bé tên là Liễu Châu, ở Bách Man Sơn gần Hoàng Tuyền Ma Tông. Huyết thống thấp kém, chưa từng xuất hiện nhân vật hiển hách nào. Nơi khỉ ho cò gáy như thế sao có thể xuất hiện một vị Vu Hoàng được?”
Đông Hoàng Thiên cả kinh, vội dừng chân lại, nhìn về phía Đông Hoàng Mục, trầm giọng nói: “Mục nhi, con hoài nghi?”
Đông Hoàng Mục càng nghĩ càng thấy không thích hợp, bình tĩnh vạn phần nói: “Con hoài nghi, tên Ngọc Hoàng này là giả! Diệp Thiếu Bảo mưu ma chước quỷ, tên Ngọc Hoàng này hơn phân nửa là y quấy rối!”
“Không thể nào, ta rõ ràng cảm nhận được loại áp lực kinh thiên động địa của Vu Hoàng!” Một gã cường giả Thái Dương Thần Cung thất thanh hô.
Đông Hoàng Mục phản bác: “Nếu ngươi luyện hóa thi thể của một vị Vu Hoàng thì cũng có thể thôi phát ra loại hơi thở khủng bố của Vu Hoàng này.”
Đông Hoàng Thiên thoáng có suy nghĩ, lắc đầu nói: “Nhưng tên Diệp Thiếu Bảo kia đã bị Ngọc Tiêu trấn áp trong Trấn Ma Quật ở trong bí cảnh Quảng Hàn cung. Tòa Trấn Ma Quật này từ xưa đến nay đã trấn chết không biết bao nhiêu Nhân Hoàng, một tên Diệp Thiếu Bảo kia chắc là không thể nào trốn thoát khỏi Trấn Ma Quật. Nếu y không trốn thoát được thì sao có thể giả mạo Ngọc Hoàng được chứ?”
“Nói nhiều vô ích, chỉ cần thử một lần là biết người này có phải Vu Hoàng hay không!”
Đông Hoàng Mục đột nhiên ngẩng cao đầu, hét lớn: “Diệp Đại Bảo!”
Nhiều cao thủ Thái Dương Thần Cung nghe thấy hắn gọi tên Ngọc Hoàng, trong lòng cả kinh, vội vàng tản ra xa hắn, e sợ Ngọc Hoàng Diệp Đại Bảo cảm ứng được Đông Hoàng Mục sẽ đưa phân thân tới giết chết bọn họ.
Dù là Đông Hoàng Thiên cũng thấy lo sợ bất an, một bộ dáng như lâm đại địch, khẩn trương chú ý không gian xung quanh, thầm nghĩ: “Mục nhi chính là hy vọng của Thái Dương Thần Cung ta, tuyệt đối không thể mất. Nếu Ngọc Hoàng kia giáng lâm đánh tới, dù có liều mạng thì ta cũng phải bảo vệ an nguy cho Mục nhi…”