Ngọc Tiêu cung chủ run run đôi tay, thân thể mềm mại kia cũng không nhịn được run rẩy. Nàng hít vào một hơi thật sâu, ổn định tâm thần, quát lên: “Thái Tiêu, Thanh Tiêu lập tức theo ta ra cung đuổi theo Ngọc Hoàng, tuyệt đối không thểđể hắn chạy mất!”
“Thái Tiêu, Thanh Tiêu! Hai tên chết tiệt kia, đến tột cùng là chạy đi đâu rồi?”
Nàng nhìn khắp nơi cũng không thấy Thái Tiêu Nương Nương và Thanh Tiêu nương nương lên tiếng trả lời, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Lại đúng lúc này, giọng nói của Quỳnh Tiêu cung chủ truyền đến: “Sư tỷ, đừng kêu nữa, Thái Tiêu và Thanh Tiêu chính là hai cánh tay của sư tỷ, hiện giờ bọn họ đã bị tiểu muội bắt giữ, trấn áp rồi. Chẳng những là bọn họ, cảđệ tử môn hạ, thân tín của sư tỷ đều đã bị bản cung trấn áp.”
Ngọc Tiêu cung chủ cả kinh, theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Quỳnh Tiêu chầm chậm đi tới, lập tức cười lạnh nói: “Quỳnh Tiêu, ngươi đây là bức cung, muốn tạo phản sao? Ai cho ngươi lá gan lớn như vậy?”
Nàng phong nghi vô song, tuy Quỳnh Tiêu đã bắt giữ hết tay chân của nàng, nhưng vẫn không hề kinh hoảng, tận hiển ra phong phạm của một thế hệ bá chủ. Nàng ta thản nhiên nói: “Quỳnh Tiêu, ngươi cấu kết với Ứng Tông Đạo, lòng muông dạ thú, lúc này cuối cùng cũng muốn bức cung tạo phản sao?”
“Đại sư tỷ, những gì tỷ đã làm gần đây khiến cho Hàn Nguyệt Cung ta mất hết mặt mũi, mất hết thể diện trước mặt các đại thánh địa, lại trêu chọc thêm bậc cường địch Thái Dương Thần Cung. Chuyện này liên quan đến sinh tử tiền đồ của Hàn Nguyệt Cung ta, sao không lại không liên quan đến chúng muội?”
Quỳnh Tiêu cung chủ khẽ mỉm cười, trong mắt hiện lên một đạo hàn quang, hạ giọng nói: “Hôm nay, chẳng những bản cung phải bắt giữ Thái Tiêu, Thanh Tiêu, mà còn bắt giữ cả ỷ, trục xuất tỷ khỏi vị trí Đại cung chủ, đểĐại sư tỷ im lặng suy nghĩ lại bản thân!”
Nàng cổ động pháp lực, chỉ thấy trên bầu trời, Thất Tinh Hoàn Nguyệt Đại Trận đột nhiên vận chuyển bao phủ toàn bộ Hàn Nguyệt Cung, hơi thở cấm bảo trấn áp, phong ấn bí cảnh Quảng Hàn cung.
Lúc này đây Quỳnh Tiêu cung chủ thật hăng hái, đã không còn phiền muộn khi bị Ngọc Tiêu đè ép lúc trước nữa, cười nói: “Hiện giờ Thất Tinh Hoàn Nguyệt Đại Trận đã triển khai, toàn bộ Hàn Nguyệt Cung chính là thiết thùng giang sơn, dù tỷ có gọi ra tên Ma Hoàng Ma La Thiên, lão ta cũng không thể cảm ứng được đâu! Sư tỷ, tỷ giơ tay chịu trói hay là để tiểu muội tự mình động thủ đây?”
Hai đại cung chủ của Hàn Nguyệt Cung đại chiến, Thần Tiêu nương nương thuộc phe Ngọc Tiêu đại cung chủ đã chết trong tay Diệp Húc, Thái Tiêu Nương Nương và Thanh Tiêu nương nương đã bị Quỳnh Tiêu âm thầm trấn áp, lúc này Quỳnh Tiêu lại có người âm thầm tương trợ, rốt cuộc chiếm cứ thượng phong, ra tay định bức cung soán quyền!
“Cảnh Tiêu, ngươi thân là Tam cung chủ, lại chỉ nhìn Quỳnh Tiêu phạm thượng, gây sóng gió phải không?” Ánh mắt Ngọc Tiêu lướt qua thấy Cảnh Tiêu cung chủ cùng với vài vị cửu tiêu nương nương đều đã tới, đứng ở một bên nhìn, cũng không nhúng tay.
Cảnh Tiêu nghe nói như vậy, mặt mang vẻ do dự. Trước đến nay nàng ta không có mấy chủ kiến, luôn nghe theo lời Ngọc Tiêu và Quỳnh Tiêu. Nhưng lần này mâu thuẫn giữa Quỳnh Tiêu và Ngọc Tiêu đã quyết liệt, khiến nàng không biết phải làm sao, chỉ thở dài một tiếng, yên lặng không nói gì.