Hắn vung tay lên, quăng một thứ màu trắng qua.
Ngọc Tiêu cung chủ tiếp lấy, cúi đầu nhìn thì giận tím mặt, run giọng nói: “Ngọc Hoàng tiền bối, đây là có ý gì?”
Thứ màu trắng trong tay nàng ta chính là một cây xương, hơn nữa là một cây xương rách nát, trên mặt phủ kín những vết tích kỳ quái, còn mang theo thứ chất lỏng nhớp nháp tanh hôi, như thể là nước dãi của chó.
“Ngọc Hoàng tiền bối, ngài dùng một thanh xương chó làm sính lễ, chẳng lẽ là cố ý làm khó dễ Hàn Nguyệt Cung ta chăng?”
Nàng ta không thể kiềm chếđược cơn tức trong ngực, tức giận đến sắc mặt xanh mét, tay chân run rẩy, nói: “Kiều Kiều là thân thể ngũ hành của Hàn Nguyệt Cung ta, chẳng lẽ tiền bối định dùng một cây xương là đuổi Hàn Nguyệt Cung ta đi? Hàn Nguyệt Cung ta cũng là một trong tam cung ma đạo, thánh địa đường đường, khó có thể chịu được loại nhục nhã thế này, mong tiền bối hãy thu cây xương này lại đi! Không thì Hàn Nguyệt Cung ta dù cá chết lưới rách cũng phải chiến đấu với tiền bối tới cùng!”
Nàng ta tức giận ngút trời, không hề thua kém đấng mày râu, chỉ thấy từng món cấm bảo trong Hàn Nguyệt Cung bắt đầu thức tỉnh, tản ra những rung động kinh người, vô cùng khủng bố.