Ngọc Tiêu vui vẻ trong lòng, nàng ta vội vàng đứng dậy, cười nói: “Chờđám hỏi xong rồi thì đó chính là lúc Hoàng Tuyền Ma Tông bị xóa tên khỏi thế gian này. Hai vị sư muội, mau theo ta cùng đi nghênh đón tôn khách!”
Nàng ta vừa dứt lời, bí cảnh Quảng Hàn cung đột nhiên rung lên, trăm núi ngàn sông đều chấn động, giống như có một con cự thú hồng hoang ngủ say ngàn vạn năm dưới lòng đất bừng tỉnh vào giờ khắc này, duỗi thân mình tạo ra động đất.
Lần rung này đến nhanh đi cũng nhanh, nhanh chóng bình ổn xuống.
Ngọc Tiêu nghi hoặc, hạ giọng nói: “Thần Tiêu, mau đi điều tra xem là đã xảy ra chuyện gì.”
Một người phụ nữ trung niên đáp lời, vội vàng bay ra Quảng Hàn cung.
Thái Dương Thần Cung đến đón dâu, Ngọc Tiêu thân là Đại cung chủ không thể bỏ đi, chỉ có thể phái Thần Tiêu nương nương có địa vị gần với Thái Tiêu đi xem xét. Nàng ta vội vàng ra cung nghênh đón cường giả Thái Dương Thần Cung, chỉ thấy lần này đội ngũ đón dâu của Thái Dương Thần Cung cao thủ như mây, đầu sỏ, bá chủ Tam Tương cảnh Tam Bất Diệt cảnh, và cả Thánh chủ Thái Dương Thần Cung, Đông Hoàng Thiên.
“Đông Hoàng thánh chủ tự mình đến đây, Ngọc Tiêu không nghênh đón từ xa, thứ tội thứ tội.” Ngọc Tiêu cung chủ tươi cười đầy mặt, từ xa đã cười khanh khách nói.
“Sao dám làm phiền cung chủ tự mình nghênh đón?” Đông Hoàng Thiên cười ha ha, giọng nói như chuông lớn.
Ông!
Sau lưng Ngọc Tiêu cung chủ xuất hiện một vầng trăng sáng. Mặt trăng và mặt trời thu hút lẫn nhau, quấn vào nhau, âm dương phụ thổ. Ngọc Tiêu và Đông Hoàng Thiên nhìn nhau cười, tất cảđều không cần nói rõ.
Ầm!
Bí cảnh Quảng Hàn cung lại rung lên dữ dội, không ít ngọn núi lớn bị chấn cho cả gốc rễđều bị nhổ ra. Những linh sơn khổng lồ bị luồng sóng xung kích to lớn đánh cho bay lên cả vạn trượng, ngay cả những con sông lớn cũng bịđánh cho bay lên giữa không trung!
Cảnh tượng này khủng bố vô cùng, khiến cho tân khách của các đại thánh địa đều đứng dậy đi ra khỏi Tam Tiêu điện nhìn hướng bí cảnh Quảng Hàn cung.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Luồng dao động dữ dội này bình ổn lại, từng tòa linh sơn, sông lớn từ trên không rơi xuống, khôi phục nguyên trạng, dường như là chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Chẳng lẽ là lão ma đầu Ứng Tông Đạo kia không chịu nổi nữa, định ra tay xông vào Trấn Ma Quật để nghĩ cách cứu sư tôn hắn và tên dã tiểu tử họ Diệp kia?”
Ngọc Tiêu cung chủ khẽ biến sắc mặt, lập tức lại khôi phục như thường, cười lạnh trong lòng: “Tùy hắn đi, tự hắn xông vào Trấn Ma Quật chính là tự tìm đường chết!”
Nàng ta cũng cho là không có ai có thể chạy ra khỏi Trấn Ma Quật, chắc hẳn là Ứng Tông Đạo âm thầm lẻn vào Hàn Nguyệt Cung, mở ra Trấn Ma Quật tìm kiếm tung tích của Diệp Húc và Triều Công Thiều.
“Đông Hoàng thánh chủ hãy vào cung nghỉ ngơi một lát, bản cung đã phái người đi mời tân nương.” Ngọc Tiêu cung chủ cười nói.
Oành!
Đột nhiên bí cảnh Quảng Hàn cung lại rung lên thật dữ dội. Vô số linh sơn bị sóng xung kích đánh cho bay lên trời cao, ầm ầm vỡ rơi đi, hóa thành hư ảo, những con sông lớn trong chớp mắt bốc hơi đi. Hư hại bởi lần chấn động này gấp những lần trước cả trăm lần!