Bên trong Trấn Ma Quật, Diệp Húc tế ngọc lâu lên, khoanh chân ngồi trước mặt Vu Hoàng Hàn Trác, mượn dùng áp lực của hơi thở Vu Hoàng để khiến cho bản thân đột phá.
Thân thể Vu Hoàng Hàn Trác đã suy yếu, bị Trấn Ma Quật hút đi khá nhiều tinh khí nên khí thế phát ra đã không bằng trước đây, nhưng áp lực cũng cực kỳ hùng hậu, đem thân thể nguyên thần của hắn ép xuống thật nhỏ, trông như một người tí hon cao ba tấc.
Mượn dùng áp lực của Vu Hoàng để tu luyện, phương thức này không phải không có người khác nghĩđến, nhưng không phải ai cũng có thể tìm được thân thể Vu Hoàng, không phải ai cũng có thể chống lại được áp lực của Vu Hoàng, không phải ai cũng có hể lấy ra Thuần Dương linh mạch bậc chín để tiêu xài.
Tu vi Diệp Húc không ngừng tăng lên, từ sau khi hắn dung nhập Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh của Hàn Nguyệt Cung vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh, tốc độ tu luyện của hắn liền đạt tới một cảnh giới thật khủng bố.
Người khác dù chỉ tu luyện Hạo Thiên Đại Nhật Chân Kinh hoặc Hạo Thiên Đại Đạo Chân Kinh, hay là Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh, tu vi dù tăng lên nhanh chóng thì cũng sẽ không liên tục vượt qua mấy cảnh giới nhỏ ở trong khoảng thời gian nửa năm ngắn ngủi.
Mà trong nửa năm, tu vi hắn tăng vọt, ngày rồi đêm tu luyện, đây tất nhiên là tác dụng của Bàn Vương Khai Thiên Kinh, đồng thời cũng là Diệp Húc liều mạng tẩu hỏa nhập ma cũng phải tăng tu vi của mình lên, càng nhanh rời khỏi Trấn Ma Quật càng tốt!
Nửa năm, hắn bước vào Hợp Thể kỳ đỉnh phong, nhưng lại không thể tiến vào Tam Tương cảnh.
Tu vi hắn tăng lên quá nhanh, khuyết thiếu một loại ngưng đọng, một loại tích lũy, điều này khiến cho cản giới bất ổn. Bình thường thì sẽ không cảm nhận được, nhưng khi gặp phải cánh cửa bước vào đại cảnh giới khác thì sẽ hiện ra rõ ràng.
Diệp Húc có chút nôn nóng bất an trong lòng. Cùng lúc đó, trong không gian tầng thứ bảy Nam Thiên Môn, Thiên Địa Pháp Tướng của Hạ Tường Đường ngồi cách thân thể Tây Hoàng hơn trăm dặm, ngóng nhìn từ xa, không ngừng nghiền ngẫm, suy diễn Thiên Đình được hình thành do khí thế của Tây Hoàng để suy tính tâm pháp của ông ta.
Tôn Thiên Địa Pháp Tướng này đã bị luyện hóa thành của Diệp Húc, tương đương với Thiên Địa Pháp Tướng thứ hai của Diệp Húc, Diệp Húc thứ hai.
Hắn suy tính cấm pháp Thiên Đình viễn cổ này đã được hơn nửa năm, mới bắt đầu thì không có chút thu hoạch, chỉ mấy ngày gần đây mới tính ra một tia rõ ràng, dần cân nhắc ra tinh túy của nó.
Thiên Đình viễn cổ của Tây Hoàng rất rộng lớn, bao gồm ba mươi sáu cung, bảy mươi hai điện, đủ mọi loại nhân hoàng chi bảo. Mỗi một món nhân hoàng chi bảo đều có một loại cấm pháp tinh túy. Nơi đây lại có vô số hậu cung, Thiên Mã trường, Thông Thiên hà, Bàn Đào viên, Ngọc Hoa Dao Trì… lượng tri thức chất chứa trong đó nhiều không thể tính toán được, thậm chí còn hơn ngàn vạn lần Thập Điện Diêm La Ma Hoàng Đại Điển của Ma Hoàng!
Tâm pháp hắn đang suy tính chỉ là một sợi lông nhỏ bé của cấm pháp đầy đủ. Diệp Húc muốn suy diễn ra hết môn cấm pháp này e là cũng phải tiêu phí đi ít nhất mười năm!
Cũng may là hắn có được Thiên Địa Pháp Tướng thứ hai, không cần bản thân phải khô tọa suy diễn.
“Suy tính ra cấm pháp Tây Hoàng trọn vẹn thì không biết phải chờ tới năm nào tháng nào, cứ dung nhập vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh đã rồi tính sau!”