Mọi người vô cùng hưng phấn, bọn họ bị nhốt trong Trấn Ma Quật, tuy giờ còn có linh mạch để bọn họ bổ sung tu vi đã bị hao tổn, nhưng khi linh mạch hết, bọn họ chỉ còn một con đường chết.
Nhưng giờđây, bọn họ thu được Hàn Trác cung và thân thể Vu Hoàng Hàn Trác, có hậu thuẫn hùng mạnh là Phách Hạ lão tổ, rời khỏi đây cũng chẳng hề khó.
Bảo Hiền Minh Tôn lập tức phóng lên cao, bay tới chỗ vầng trăng kia.
Diệp Húc cùng với hai vị Minh Tôn và Triều Công Thiều đuổi theo hắn, tốc độ cực nhanh, một giây đi hơn ngàn dặm. Hơn nửa canh giờ sau, vầng trăng kia vẫn treo cao trên đỉnh đầu bọn họ, dường như giơ tay là có thể với đến, nhưng thực tế là lại cách xa đến không thể tưởng tượng được.
“Đừng đi nữa!”
Sắc mặt Triều Công Thiều khẽ biến, lão trầm giọng nói: “Theo ta thấy ấy, vầng trăng này cách chúng ta không chỉ một thế giới, chúng ta vĩnh viễn không thể nào đi đến trước nó được!”
Lời này của lão thật tối nghĩa, Diệp Húc phải cẩn thận suy nghĩ một lát mới hiểu được ý của lão, hắn không khỏi hoảng sợ.
Ý của Triều Công Thiều nghĩa là, vầng trăng này không ở cùng một thế giới với bọn họ. Ánh trăng mà bọn họ thấy là của thế giới khác, tuy có thể nhìn đến, nhưng nếu không đi từ thế giới này vào trong thế giới kia thì hoàn toàn không thểđến trước được vầng trăng đó.
Nga Hoàng dùng pháp lực hùng mạnh của mình bóp méo thời không, gửi mặt trăng của mình ở thế giới kia, chỉ có thể nhìn chứ không thể với tới. Cho dù bọn họ có quét sạch Trấn Ma Quật, tìm khắp mọi ngõ ngách thì cũng chẳng tìm được mặt trăng này, càng không thể phá vỡ được Trấn Ma Quật!
Nhưng đám người Diệp Húc đã ý thức được điều đó, mắt trận của Trấn Ma Quật chính là mặt trăng này, thứ cắn nuốt tu vi tinh khí của bọn họ cũng là mặt trăng này, chỉ cần phá vỡ nó là có thể thoát khỏi nơi khủng bố này.
Nhưng, vầng trăng này tuy là mắt trận, lại khác thời không với Trấn Ma Quật, với không gian vô cùng chắc chắn kia của Trấn Ma Quật, bọn họ căn bản không thể phá vỡ bức tường không gian.
Bởi vậy, cho dù bọn họ có biết cách phá cấm đi chăng nữa thì cũng chẳng thể thoát khỏi nơi này.
Đây là một tử cục.
Bản lĩnh của Nga Hoàng có thể nói là thần kỳ!
“Nga Hoàng không hổ là một trong những nữ Vu Hoàng mạnh nhất trong lịch sử. Tu vi thực lực bà ta, cho dù không phải là Thánh Hoàng, cũng cách không xa…” Diệp Húc không khỏi khâm phục vị nữ Vu Hoàng này vạn phần, tán thưởng từ tận đáy lòng.
Tuy hắn bị nhốt trong Trấn Ma Động do chính Nga Hoàng luyện chế ra, gần như là phải chết không thể nghi ngờ, nhưng điều này cũng chẳng khiến hắn nảy sinh chán ghét với Nga Hoàng, ngược lại hắn còn cực kỳ khâm phục thành tựu của bà.
Một người phụ nữ có thể tu luyện đến tình trạng như vậy đủ khiến cho đại đa số cánh mày râu trên thế gian này phải ngưỡng mộ. Bất luận tâm tính cùng hành vi của bà như nào, một cường giả như bà luôn đáng để người khâm phục.
“Không biết là dùng cung Hàn Trác thúc giục Nghệ Hoàng Kim Tiễn có thể phá vỡ không gian nơi đây không, một mũi tên bắn rơi vầng trăng kia?”