Trong Hàn Nguyệt Cung, đám người Diệp Húc được mời vào Tam Tiêu Điện, ai cũng tự khoanh chân ngồi trên pháp đàn trên không trung. Pháp đàn ở Tam Tiêu Điện này thật tráng lệ, buông rủ những chuỗi ngọc, trên có mui che, dưới có hoa sen, rất là mỹ quan.
Hai vị cung chủ Hàn Nguyệt Cung mang theo đám đệ tử xuất hiện, muôn hồng nghìn tía, nhiễu loạn mắt người.
Đây là hai vị mỹ nhân, năm tháng cũng không thể mang đi được dung nhan vô song của bọn họ. Hai người vẫn như những thiếu phụ mới lần đầu nhận mây mưa, thướt tha thành thục, phong hoa tuyệt đại.
Ba vị cung chủ đều tự bay lên pháp đàn, giống như ba vị bích nhân, lại như ba tỷ muội, quần anh tụ hội, thướt tha động lòng người. Những nữđệ tử khác của Hàn Nguyệt Cung ai cũng xinh đẹp, nhưng đứng sau các nàng lại giống như là lá cây, tồn tại chỉđể phụ trợ cho các vị cung chủ kia.
Cũng không phải là các nữđệ tử Hàn Nguyệt Cung không xinh đẹp được bằng ba người bọn họ, mà là do khí chất, ba vị cung chủ Hàn Nguyệt Cung có khí chất xuất trần, cho dù là dung mạo xấu xí thôi, nhưng mang theo loại khí chất này cũng sẽ khiến cho người ta cảm thấy vô cùng kinh diễm.
Đây là lần đầu tiên Diệp Húc nhìn hấy những cô gái xuất sắc như vậy, không nhịn được nhìn thêm vài lần. Nhân vật có thể trở thành người đứng đầu thánh địa, chẳng những phải có tu vi cực cao, mà còn phải có thủ đoạn cùng trí tuệ, người thường không thể sánh bằng.
Ngọc Tiêu, Quỳnh Tiêu, Cảnh Tiêu ba vị cung chủ thoạt nhìn yếu đuối mỏng manh, nhưng thực lực ba người bọn họ e còn hơn cả người đứng đầu các thánh địa bình thường. Mặt trăng sau lưng ba vị cung chủ lắc lư, ống tay áo bay ra hai sợi tơ mang vờn quanh mặt trăng sau lưng.
Mặt trăng sau lưng các nàng nhìn như không lớn, chu vi tầm vài thước, nhưng thế giới hình thành do khí thế lại khác với những đệ tử Hàn Nguyệt Cung kia. Mặt trăng sau lưng các nàng giống như mặt trăng chân chính, sáng rõ, thành khiết, dường như bay lên không trung thì nó sẽ biến thành một vầng trăng tròn.
Nhìn kỹ hơn thì, trong mặt trăng của các nàng dường như có không gian vô tận, ngọc thiềm, cây quế, nguyệt cung, đại phủ,còn có một con thỏ ngọc cầm một cái chày ngọc đảo đến đảo đi dược trong lọ.
“Nhất cấm nhất bảo, tu vi của Tam Tiêu cung chủ thật đúng là sâu không lường được…” Diệp Húc lẩm bẩm.
Nhất cấm nhất bảo nghĩa là một món bảo vật đại biểu cho một loại cấm pháp, tỷ như Bàn Vương Khai Thiên Kinh của Diệp Húc, bảo vật có sao, trời, trăng, có Thập Điện Diêm La, Thập Phương U Minh, Công Đức Kim Luân… cũng đại biểu cho một loại hệ thống cấm pháp.
Trong thế giới trăng sáng của ba vị cung chủ có năm loại bảo vật, đại diện cho năm loại cấm pháp mà các nàng có thể tu luyện. Trình độ của năm loại cấm pháp này có thểđều đã là Nhân Hoàng đỉnh phong.
“Nếu ba vị cung chủ này mà liên thủ lại thì có thể thúc giục hoàn toàn uy năng của cấm bảo. Thực lực mỗi người bọn họ đều không kém Ứng sư huynh là bao…”
Diệp Húc thầm tính toán trong lòng, ánh mắt quét qua đám người Hàn Nguyệt Cung, chỉ thấy đám Lộ Dao Già mà vẫn chưa thấy Tô Kiều Kiều.