Diệp Húc đứng ở đầu thuyền Đại Uy Long Chiến Hạm, từ xa nhìn hướng chiếc thuyền bất diệt của Đông Hoàng gia, chỉ thấy vị Nhân Hoàng Đông Hoàng Thương này đang nhìn hắn, trong mắt hiện lên sát ý.
“Sư bá, người Đông Hoàng gia cũng tới cầu thân sao?”
Triều Công Thiều mặt mày hồng hào, cười nói: “Diệp tiểu tử, bọn người kia cũng có mục đích như ngươi, cũng vì thân thể ngũ hành của Hàn Nguyệt Cung. Đông Hoàng Mục chính là thân thể Hỏa Đức Chúc Dung, tu luyện Hạo Thiên Đại Đạo Chân Kinh của Thái Dương Thần Cung, nếu có thể song tu cùng thân thể Thủy Đức Cộng Công, thủy hỏa tương tế, lại thêm Hàn Nguyệt Cung cấm pháp Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh, nhật nguyệt giao hòa, ha ha, có khi thế giới Vu Hoang ta sẽ xuất hiện thêm hai vị Vu Hoàng ấy chứ…”
“Thân thể Thủy Đức Cộng Công? Đây chẳng phải là muốn cướp người phụ nữ của ta sao?” Diệp Húc nghe vậy bèn nhìn lại con thuyền của Đông Hoàng gia kia.
“Diệp huynh, đã lâu không thấy.”
Đông Hoàng Mục đứng ở cạnh Đông Hoàng Thương, thản nhiên cười, nói: “Lần trước ở trong Bắc Hải bí cảnh, ta vốn tưởng rằng Diệp huynh sẽ bị trấn áp năm trăm năm không thể thoát ra, không ngờ Diệp huynh phúc lớn mệnh lớn, lại có thể thoát khỏi nơi đó, thật sự là làm cho người ta kinh ngạc.”
Lần trước ở Bắc Hải bí cảnh, Hạ gia Trung Châu cùng Đông Hoàng gia và nhiều cường giả liên thủ lại, vây đám người Diệp Húc ở trong Nghệ Hoàng hành cung, định trấn áp hắn năm trăm năm, cũng không ngờ là Diệp Húc lại có thể trốn thoát được.
Cho đến nay đã qua mấy năm, Đông Hoàng Mục so với lúc đó lại càng thêm hùn mạnh, khi đó hắn ta là cường giả Hóa Thần kỳ mới tu thành đại vu, mà lúc này đây hắn đã bước vào Tam Thần cảnh Hợp Thể kỳ đỉnh phong, cách Tam Tương cảnh chỉ còn một bước.
Tốc độ tu luyện của hắn không chậm hơn Diệp Húc chút nào, mà còn cao hơn Diệp Húc tám cảnh giới nhỏ.
Cũng là Hợp Thể kỳ, Diệp Húc là Hợp Thể nhất phẩm, mà hắn lại là Hợp Thể kỳ đỉnh cửu phẩm.
Nhưng, chênh lệch này đang không ngừng rút ngắn lại, cho dù là Diệp Húc hay Đông Hoàng Mục đều ý thức được điểm này.
Diệp Húc còn nhớ rất rõ, khi hắn mới trở thành vu sĩ không lâu, ở Việt Châu gặp được Đông Hoàng Mục, lúc đó Đông Hoàng Mục chính là tướng quân của Đại Tần, cao thủ tu thành nguyên đan, trong mắt hắn là một kẻ sâu không lường được, mà khi đó, Diệp Húc mới chỉ là một nhân vật nhỏ bé.
Lần thứ hai gặp được Đông Hoàng Mục là ở Hải Ngoại Tiên Các, thành tựu của Đông Hoàng Mục vẫn hơn xa hắn, một chiêu liền đánh bại đám người Yến Công Thượng, Lý Huyền Cơ, Phạm Linh Phổ.
Sau mỗi một lần gặp được Đông Hoàng Mục, tu vi người này đều không ngừng tăng cao, vững vàng áp Diệp Húc một bậc.
Nhưng hiện giờ, hai người cuối cùng cũng ở cùng một cảnh giới lớn. Trong mắt Diệp Húc, con người trẻ tuổi từng hùng mạnh một cách dị thường này có vẻ như đã không còn sâu không lường được nữa.
Nếu giao phong chiến diện, Diệp Húc tự thấy hắn chẳng hề yếu hơn Đông Hoàng Mục, thậm chí còn mạnh hơn!
“Đông Hoàng huynh, ngươi từng năm lần bảy lượt đối đầu với ta, liên tục muốn đẩy ta vào chỗ chết. Diệp mỗ đây có vô số kẻ thù, đại đa số đều đã chết trong tay ta, chỉ có Đông Hoàng huynh là kẻ sống lâu nhất.”