Cảnh tượng hoàng tuyền lạc nhật này thật rộng lớn khiến đám người Diệp Húc nhìn mà chấn động.
Hai vị Nhân Hoàng đánh cho trời sụp đất nứt, những luồng năng lượng mạnh dữ dội đánh vào nhau trên hư không giống như những hòn đá rơi vào hồ nước, gợn lên những gợn sóng nhanh chóng lan đến gần ánh trăng.
Nguyệt Cung các nơi hai vị Nhân Hoàng giao thủ ước chừng cả triệu dặm, nhưng dư âm của trận đánh vẫn lan truyền đến tận nơi đây. Dòng năng lượng gào thét thổi quét tới, gần như đem tất cả kiến trúc ở nơi dừng chân của Hàn Nguyệt Cung này nhổ cả gốc!
Diệp Húc giơ tay bắt một cái, đem đám người Mạc Tang Tang lên trên chiến hạm, lập tức sau lưng hắn hiện ra một gốc đại thụ mấy vạn trượng, tán cây che trời, những chiếc rễ kẹp thật sâu vào trong ánh trăng. Vô số cành lá che khuất không gian mấy trăm dặm, bảo vệ nhiều đệ tử ngoại môn bảo vệ Hàn Nguyệt Cung ở dưới nguyên thần.
Gió lốc thổi tới, ngọc thụ khẽ rung rung, triệt tiêu luồng sức mạnh mênh mông này.
Đám người Mạc Tang Tang hoảng hồn, nếu không phải Diệp Húc lấy nguyên thần đến chống đỡ luồng dư âm kia, e là nó có thể hủy hoại toàn bộ Nguyệt Cung chỉ trong chớp mắt, thậm chí cả bọn họ những đệ tử của Hàn Nguyệt Cung cũng đều sẽ chết hết ở trong dư âm, hồn phi phách tán!
“Hoàng Tuyền Ma Tông ta chỉ có hai vị Nhân Hoàng, Triều sư bá và Ứng sư huynh. Chẳng lẽ một trong hai người bọn họ đang giao thủ với người của Thái Dương Thần Cung sao?”
Nguyên thần Diệp Húc trấn thủ Diệp Húc, hắn vô cùng buồn bực trong lòng. Bá chủ Hoàng Tuyền Ma Tông xuất hiện ở nơi đây đã đủ kỳ quái, mà càng kỳ quái hơn lại chính là Nhân Hoàng của Thái Dương Thần Cung cũng xuất hiện ở đây.
Quan hệ giữa Thái Dương Thần Cung và Hàn Nguyệt Cung cũng không hề hòa thuận. Từ trước đến nay có cách nói mặt trời mặt trăng không bao giờ gặp nhau, mặt trời xuất hiện vào ban ngày, mặt trăng xuất hiện vào ban đêm, Thái Dương Thần Cung và Hàn Nguyệt Cung cũng vì nguyên nhân nào đó mà trong lịch sử từng ra tay với nhau, hai nhà có thể nói là kẻ thù truyền kiếp.
Mà hiện giờ, Nhân Hoàng của Thái Dương Thần Cung lại xuất hiện ở gần Hàn Nguyệt Cung, điều này khiến cho Diệp Húc rất tò mò.
Trận chiến giữa Nhân Hoàng khủng bố như thế, uy lực to lớn như thế, nếu mà đánh ở thế giới Vu Hoang, e là ngàn dặm đất đai đồi núi đều sẽ bị chôn vùi hết!
Đây là lần đầu tiên Diệp Húc nhìn thấy Nhân Hoàng toàn lực ra tay, so với vị Nhân Hoàng Hạ gia Trung Châu lại càng khủng bố. Lúc trước Hạ thánh chủ ra tay đối phó hắn vẫn chưa khiến hắn để trong lòng, chỉ là ra tay cách trăm núi ngàn sông, mà lúc này lại là hai vị Nhân Hoàng giao phong chính diện, uy lực không gì sánh nổi!
Xa xa, hai vị Nhân Hoàng đánh nhau đã nhanh đạt tới tình cảnh không thể tách ra, chỉ thấy trong hư không đột nhiên hiện ra một tôn Thiên Địa Pháp Tướng thật lớn, dường như so với mặt trăng dưới chân đám người Diệp Húc còn khổng lồ hơn vài phần.
Tôn Thiên Địa Pháp Tướng này là một lão già tóc trắng xóa, bộ râu kia không gió thổi mà tự bay. Lão đột nhiên há miệng phun một hơi, lại là một con sông Hoàng Tuyền lớn được phun ra từ trong miệng, uốn lượn mấy vòng, hoàn toàn dập dắt vầng mặt trời kia.