Người phụ nữ trung niên kia vốn không hề ngờ Diệp Húc lại dám ra tay ở nơi dừng chân của Hàn Nguyệt Cung này, lại càng không hề ngờ rằng, với thực lực Tam Tương cảnh pháp tướng chân thân của bà ta lại không thểđánh ra dù chỉ một chiêu đã bị Diệp Húc dễ dàng trấn áp.
Diệp Húc thậm chí còn chưa dùng đến toàn bộ thực lực của mình mà chỉ ra chút lực, đã ép pháp tướng chân thân, thân thể bà ta không thểđộng đậy, khiến bà ta không thể không quỳ xuống đất.
Thực lực của Diệp Húc vốn đã không thể dùng tu vi đểđánh giá, từ khi ở trong cảnh nội Đại Đường, hắn đã có thể một mình chống lại không biết bao nhiêu đại vu, đầu sỏ, thậm chí đánh chết Lý Thiên Vương, dùng một chiêu trấn áp Thiên Bằng Đại Thánh, đánh trọng thương Hương Tượng Đại Thánh.
Thực lực của những người kia, ai lại không cao hơn ảđàn bà trung niên kia?
Huống hồ, một hồi phong nguyệt giữa Diệp Húc và Tô Kiều Kiều, nhật nguyệt cùng tế khiến tu vi hắn tăng nhiều, trừ bỏ khiếm khuyết tẩu hỏa nhập ma, lại trực tiếp xông lên cảnh giới Hợp Thể kỳ, cho dù là thực lực hay tu vi đều tăng lên thật lớn, cho nên người phụ nữ trung niên kia hoàn toàn không thể sánh bằng.
Đám thiếu nữ áo xanh tên Ngạc Nhi kia khiếp sợ, nhìn Diệp Húc đứng ở mũi thuyền kia, không biết phải làm gì.
Khi nói chuyện với các nàng, Diệp Húc vốn một bộ dáng tốt bụng giúp đỡ mọi người, tao nhã tuấn lãng, làm cho người ta như tắm gió xuân. Nhưng lúc này hắn tức giận, tuy vẫn thản nhiên như trước, nhưng lại có sát ý như có như không khiến bọn họ không rét mà run.
Đây là sát ý đã trải qua sát phạt rèn luyện, trong đó mơ hồ có loại hơi thở có thể nắm sự sống chết của kẻ khác trong tay. Sư tôn của các nàng kia tuy là đầu sỏ Tam Tương cảnh, luyện thành pháp tướng chân thân, nhưng ở trước mặt Diệp Húc lại chẳng thể sử xuất bất cứ thứ gì oai phong trước mặt Diệp Húc, ngược lại lại cho bọn họ cảm giác như một con kiến đang kêu gào trước một con voi.
Voi không thèm để ý bởi vì con kiến chả có chút uy hiếp gì với voi, nhưng nếu kiến làm ầm quá đáng, voi cũng sẽ không do dự nhấc chân lên giẫm chết kiến.
Sư tôn các nàng chính là con kiến kia, mà Diệp Húc lại là voi.
“Tiểu ma đầu, ngươi dám bắt ta quỳ xuống ư?”
Người phụ nữ trung niên kia cố gắng giãy dụa nhưng không thể nào thoát khỏi sự trấn áp của Diệp Húc, trong lòng bà ta vừa kinh hãi lại vừa nổi giận, lớn tiếng quát: “Ngươi đây là đang khiêu khích Hàn Nguyệt Cung ta, ma đầu, đời này ngươi đừng hòng vào cung cầu hôn, thậm chí còn có thể chết trong tay Hàn Nguyệt Cung ta!”
Bà ta thật độc ác, không ngừng mắng: “Đừng nói là ngươi chết, cho dù là Hoàng Tuyền Ma Tông cũng phải chết hết! Hoàng Tuyền Ma Tông chẳng qua chỉ là một môn phái xếp thứ tư trong sáu phái, ở trước mặt Hàn Nguyệt Cung ta, ngay cả cái rắm cũng chẳng phải…”
Diệp Húc đứng ở đầu thuyền Đại Uy Long Chiến Hạm, long kỳ ở sau lưng bay phần phật, trên mặt cờ là một con Đại Uy Thiên Long giương nanh múa vuốt, dữ tợn hung ác.