Diệp Húc tuyệt đối không ngờ là, cuối cùng con phá cẩu Hao Thiên Khuyển này lại chiến thắng ba vịĐại Minh Tôn Vương, trở thành Đệ nhất tôn vương. Kỳ thật hắn cũng biết trong bụng con phá cẩu này có đồ, làm cự thú viễn cổ trông coi hoa viên cho Nghệ Hoàng thì sao lại không có chút bảo bối phòng thân chứ?
Nhưng hắn lại không thể ngờđược là Hao Thiên Khuyển lại táng mẫu thân nó ở trong không gian trong bụng, đây chính là một con cự thú viễn cổ hung danh lan xa, có thể nuốt được cả trời trăng và sao, thực lực còn trên sáu con cự thú viễn cổ bị Nghệ Hoàng khóa lại và lôi kéo Bắc Hải bí cảnh kia!
Đừng nói Già La Minh Tôn không phải là đối thủ, cho dù các cường giảđứng đầu thánh địa đến cũng trực tiếp bị ném bay, chỉ có thể chạy trốn.
Đám người Già La Minh Tôn còn đang nhao nhao cãi nhau, tranh chấp không ngớt. Cũng thật khó trách, bọn họ chính là Đại Minh Tôn Vương cao cao tại thượng, hiện giờ lại thua trong tay một con chó, mặt mũi mất hết, quan trọng nhất là, con chó này thoạt nhìn nhỏ gầy như chưa dứt sữa, chẳng đủ để cho ba vịĐại Minh Tôn Vương kia nhét kẽ răng.
“Được rồi, không tranh cãi nữa.”
Diệp Húc thấy thật nhức đầu, nếu Già La Minh Tôn trở thành Đệ nhất tôn vương, lấy thực lực của lão còn có thể khiến kẻ dưới phục tùng, áp đảo được Tu Đề và Bảo Hiền. Nhưng đổi lại con cún đen Hao Thiên Khuyển không thể dựa vào này, thật sự quá không thể dựa vào, đừng hòng ngăn chặn được ba vịĐại Minh Tôn Vương này.
“Đệ nhất Đại tôn vương sẽ cạnh tranh mười năm một lần, giờ thì Hao Thiên Khuyển sẽ là Đại tôn vương, chờ mười năm sau lại tỷ thí.” Diệp Húc cẩn thận suy xét một lát, bất đắc dĩ nói.
Đám người Già La Minh Tôn thoáng an phận, Diệp Húc lại mời bọn họ vào trong ngọc lâu để nghiên cứu thân thể Liệt Hỏa Minh Tôn.
Lần này hắn đi Hàn Nguyệt Cung đương nhiên không thể quang minh chính đại mang theo ba vịĐại Minh Tôn Vương nghênh ngang vào Hàn Nguyệt cung cầu hôn, nếu làm như vậy thì đó chẳng phải là cầu hôn nữa mà là đi đập bãi rồi.
Nhưng Hao Thiên Khuyển thì Diệp Húc vẫn mang theo bên mình.
Ánh trăng dâng lên, từ phương xa im hơi lặng tiếng tiến đến gần, càng lúc càng lớn. Diệp Húc ngưng mắt nhìn, chỉ thấy vầng trăng này sáng như tinh cầu, ầm ầm kéo đến, vô cùng rộng lớn.
Phía trên ánh trăng có không biết bao nhiêu cung điện, kiến trúc to lớn, đó là nơi ở của ngoại môn Hàn Nguyệt Cung, bản bộ của nó lại ở trong một chỗ bí cảnh, kiến trúc trên ánh trăng này chỉ là một cơ cấu cấp thấp mà thôi.
Muốn đi vào Hàn Nguyệt Cung thì chỉ có đi đến trước ngoại môn Hàn Nguyệt Cung, sau đó nhờ sự dẫn dắt của đệ tử Hàn Nguyệt Cung mới có thể chân chính tiến vào trong cung, được thấy diện mạo thật của môn phái mạnh nhất ma đạo này.
Diệp Húc lấy Đại Uy Long Chiến Hạm ra, tế luyện qua một phen rồi mang theo Hao Thiên Khuyển đứng trên đầu chiến hạm, long buồm phất phới, cự hạm hoành không chạy tới ánh trăng.
Hắn mới bước đến trên mặt trăng thì những vầng mặt trăng nhỏ từ phía dưới đột nhiên dâng lên, đều hướng đến Đại Uy Long Chiến Hạm. Những mặt trăng đó dừng lại ở xa, hóa thành mười cô thiếu nữ xinh đẹp đứng nhìn chiến hạm. Trong đó một cô gái áo xanh cất cao giọng nói: “Xin hỏi là vị tiền bối nào đến Nguyệt Cung ta? Đến có chuyện gì?”