Đây là một khối Thiên Tội bia, là Thiên Đế giận dữ lập ra tấm bia đá, chỉ ra tội nghiệt đại nghịch bất đạo của người ta.
Chữ “Tội” đầm đìa máu kia trông cực kỳ chói mắt, nó tản ra một loại rung động chấn nhiếp lòng người, làm cho người ta liếc mắt một cái liền tự thấy nghiệp chướng nặng nề, cúi đầu chờ giết.
Diệp Húc từng thu một khối Thiên Tội bia trong Ân Khư, đó là bởi vì vị Hoàng đế cuối cùng của Đại Thương, Trụ Hoàng định lấy kiến mộc làm cơ sở để tạo ra tháp thông thiên, nối thẳng Thiên giới, thành lập nhân thần thông đạo, khai thông thế gian và Thiên giới, vận chuyển hoàng triều Đại Thương đến chín tầng trời.
Loại ý chí nghịch thiên của Trụ Hoàng này cuối cùng cũng khiến Thiên Đế nổi giận, bình định Đại Thương, đem hoàng triều cổ xưa này nhổ cả gốc rễ, lập xuống tấm bia đá kể ra tội nghiệt của Trụ Hoàng.
Ngay cả ý chí bất tử của Đại Thương ngưng tụ thành Huyền Điểu cũng bị chặt bỏ đôi chân, khiến cho Huyền Điểu lưng cõng cổ thành triều Thương bay mãi không ngừng không nghỉ, vĩnh viễn cũng không thể hạ xuống mặt đất.
Mà ở trong Nam Thiên Môn, Diệp Húc lại thấy được một tấm Thiên Tội bia như thế.
Tây Hoàng định xây dựng lại Thiên Đình viễn cổ, ở trong mắt Thiên Đếđó chính là đại nghịch bất đạo. Thiên Đế chính là bá chủ duy nhất thống ngự chư thiên,Tây Hoàng xây dựng lại Thiên Đình chính là khiêu khích uy nghiêm của Thiên Đế, có tâm vấn đỉnh đế vị, động đến nghịch lân Thiên Đế, cho nên tất bị xử tử.
Ngoài ra còn có nguyên nhân khác, đó chính là Thiên Đình do Tây Hoàng luyện chế có uy lực quá lớn, tuy chưa được luyện thành cấm bảo nhưng nó đã có uy lực chống lại cấm bảo.
Nếu tất cả bộ phận xây dựng nên Thiên Đình đều được luyện thành cấm bảo, sau đó xác nhập lại thành một, như vậy uy năng của món bảo vật này tất sẽ lớn đến không thể tưởng tượng được, nói không chừng sẽ trở thành chứng đạo chi bảo mới, gây nguy hiểm đến địa vị của Thiên Đế.
Hành vi này của Tây Hoàng giống như là tạo phản, bịđánh chết cũng hợp tình hợp lý.
“Tây Hoàng còn cổ xưa hơn cả Trụ Hoàng, thậm chí còn sớm hơn cả Hiên Viên Thiên Đế, không biết rốt cuộc ông ta chết trong tay vị Thiên Đế nào?”
Diệp Húc trầm ngâm một lát, thầm nghĩ: “Tây Hoàng là con trai của Tây Hoàng Mẫu, Tây Hoàng Mẫu và Hạo Thiên Đại Đế của Đông Hoàng gia thuộc cùng một thời đại. Nghe nói sau khi Hạo Thiên Đại Đế bỏ Tây Hoàng Mẫu không lâu liền bị Thanh Đế lật đổ. Chẳng lẽ Tây Hoàng bị Thanh Đế giết chết? Sau Thanh Đế chính là Hiên Viên Thiên Đế, lại xưng Hoàng đế. Sau hoàng đế chính là đương kim Thiên Đế, bởi vậy người đánh chết Tây Hoàng và Trụ Hoàng chắc không phải là một.”
Hắn lấy tấm Thiên tội bia kia ra khỏi ngọc lâu, đối chiếu chữ viết, âm thầm gật đầu.
Chữ “Tội” trên mặt hai tấm Thiên tội bia này khác nhau rõ ràng, hẳn là không xuất từ cùng tay một người.
“Người ra tay hẳn là Thanh Đế, xem ra cho dù ai thành Thiên Đế, đối với người có thể uy hiếp đến địa vị của mình đều phải diệt trừ!”
Đồng thời hắn có một loại cảm giác sởn tóc gáy, Tây Hoàng trốn trong Nam Thiên Môn mà mình luyện chế ra cũng bị người giết chết, không hiểu ra sao đã chết thảm bên trong, chẳng may nếu mai sau mình có lỡ xúc phạm đến nghịch lân của Thiên Đế, e là cũng sẽ bịđánh chết mà chẳng biết vì sao!