Tu Đề Minh Tôn cũng là hoàng tộc Đế Thích, cũng tu luyện Đại Phần Thiên Ma Long Trang Nghiêm Kinh, uy lực của môn cấm pháp này từ trên người Liệt Hỏa Minh Tôn cũng có thể thấy được một hai.
Tu Đề Minh Tôn mặc dù thua kém Liệt Hỏa Minh Tôn, nhưng chỉ luận pháp lực thì so với Liệt Hỏa Minh Tôn, hóa thân của Diệp Húc, còn cao hơn không biết bao nhiêu lần. Khí thế lão càng lúc càng lớn, diễn hóa ra thần điện ma hỏa càng lúc càng rộng lớn, sâu thẳm vô cùng.
“Già La, chúng ta đều là Đệ nhất tôn vương của hai đại thần điện, chẳng qua ngươi bị nhốt trong Bàn hoàng lăng đã mấy trăm năm cũng không thể thoát được, ít đi mấy trăm năm khổ tu, ngươi có biết thế nghĩa là sao không?”
Tu Đề Minh Tôn cười ầm ầm, cầm tám món bất diệt chi bảo chấn động hư không khiến hư không sập xuống từng mảng. Diệp Húc, Bảo Hiền Minh Tôn và Hao Thiên Khuyển vội vàng lui ra, tránh cho bị uy năng của tám món bảo vật kia chấn thương.
“Ngươi già rồi, mà ta thì còn trẻ, vị trí Đệ nhất tôn vương dưới trướng chủ công chỉ có thể thuộc về ta!”
Nét mặt Già La Minh Tôn dữ tợn, lão cười quái dị liên tục, trên đỉnh đầu lão hiện ra một cái quan tài đen cực lớn, miệng quan tài úp xuống đỉnh đầu lão, lão cầm Thiên Khuyết Chiến Kích, nhe răng cười gằn: “Ta già rồi ư? Lão tử vẫn còn tráng niên, còn mấy ngàn năm thọ nguyên! Con sâu bọ kia, lão tửđã đến rất gần Nhân Hoàng, ngươi và Bảo Hiền liên thủ lại lão tử còn không sợ huống chi là chỉ có một mình ngươi? Lão tử muốn đánh cho ngươi nhận thua, đánh cho ngươi phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ!”
Khí thế của lão diễn hóa ra thế giới chính là Đại Tự Tại La Thiên, thiên giới ma đạo này như một chiếc mui xe treo trên cao, trong đó có hàng tỉ Tu La thần quốc, so với Tu Đề Minh Tôn thì chỉ có hơn chứ không kém!
Hoàng tộc Đế Thích có bốn đầu tám cánh tay, trên trời dưới đất bên phải bên trái đằng trước đằng sau đều trong tầm mắt, bốn phương tám hướng đều có thể công và thủ, khi phòng ngự thì tạt nước không lọt, khi tấn công thì nhanh như tia chớp.
Mà hoàng tộc Già La thì thân người đuôi bò cạp, cánh tay như một thanh đao xương, toàn thân đều là vũ khí, nhất là cái đuôi bọ cạp đằng sau kia, làm cho người ta khó lòng phòng bị nhất.
Hai đại hoàng tộc đều có thân thể chiến đấu hùng mạnh nhất Ma tộc, cùng là Tam Bất Diệt cảnh đỉnh phong, trận chiến này giữa bọn họ cũng khiến cho kẻ như Diệp Húc cũng phải quan sát nghiền ngẫm cuộc chiến.
“Hiện giờ ta đây hai bàn tay trắng, sao có thểđi Hàn Nguyệt Cung để cầu hôn? Chi bằng tìm một ít sính lễ…”
Diệp Húc tạm bỏ qua ý định xem chiến, tế Nam Thiên Môn lên, đẩy cửa đi vào.
“Hàn Nguyệt Cung là một trong tam cung ma đạo, thứ bảo bối gì không có? Bảo vật bình thường, cho dù là bất diệt chi bảo, e cũng khó có thể vào pháp nhãn bọn họ.”
Bên trong cánh cửa tầng thứ nhất Nam Thiên Môn, một con thuyền lầu còn đang bay xung quanh, những vu bảo khác đều bị Diệp Húc lấy sạch.
Diệp Húc trực tiếp bay tới con thuyền đó, nó như cảm ứng được hơi thở của Diệp Húc, lập tức phình lớn ra, dài đến ba nghìn trượng, cao gần ngàn trượng.