Diệp Húc cũng không biết nói gì hơn, con chó này vốn không hoài niệm gì cái xích chó kia, rõ ràng là nó muốn lừa được Khốn Tiên Thằng, sau đó mượn uy năng của món vu bảo này đểđối kháng với ba vịĐại Minh Tôn Vương.
Hiển nhiên là con chó này biết, trong bốn người cạnh tranh chức Đại tôn vương thì nó là có thực lực yếu nhất, tu vi thấp nhất, bởi vậy nó ra tay trước chiếm lợi thế, đào thải tên kình địch là Bảo Hiền kia.
“Khốn kiếp, ngươi đánh lén, ta không phục, có giỏi thì chúng ta dùng đao thật thương thật đánh một trận xem nào!” Bảo Hiền Minh Tôn giận dữ, từ dưới nền đất lao lên, hét to với Hao Thiên Khuyển.
Con phá cẩu kia hoàn toàn chẳng để ý tới lão, hóa thành một chú chó đen nhỏ tầm bàn tay, buộc Khốn Tiên Thằng lên cổ rồi vội vàng chạy đến bên người Diệp Húc.
“Bảo bối tâm can ơi…” Hao Thiên Khuyển cọ cọ Khốn Tiên Thằng, đúng một bộ dáng say mê, dường như sợi dây này đúng là bảo bối tâm can của nó thật.
“Bảo Hiền, ngươi bị một con chó đánh bại nên đã mất đi tư cách khiêu chiến Đại tôn vương, còn không ngại mất mặt ư?” Già La Minh Tôn cười ha ha nói.
Tu Đề Minh Tôn mỉm cười: “Không sai, ngươi thua trong tay một con chó, mất hết mặt mũi của Đại Minh Tôn Vương chúng ta. Nếu ngươi còn muốn đấu, ta liền tuyên dương khắp nơi, cho ngươi không còn chỗ sống yên trong Hằng Cổ Ma Vực nữa.”
Hai người này nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, chèn ép kẻ cạnh tranh mạnh, miễn cho Bảo Hiền Minh Tôn trở mình.
Bảo Hiền Minh Tôn ngây người một lúc lâu, lão lệ giàn giụa, thầm nhủ: “Nhất thời bất cẩn hủy đi anh danh một đời, nếu lại để nó lan truyền ra ngoài thì đúng là không còn nơi cho ta sống yên nữa. Xem ra ở dưới trướng chủ công, ta đành phải xếp sau con cẩu kia… Nhưng nói gì thì nói, nhược điểm này của ta bị Tu Đề và Già La nắm lấy, lúc nào cũng sẽ bị bọn họ uy hiếp…”
Lão nghĩđến đây, trong lòng hiện lên một suy nghĩ ác độc: “Ba người mất mặt còn hơn là một mình, đợi ta thầm giúp con phá cẩu kia một tay, khiến nó đánh bại hai tên hỗn cẩu Già La và Tu Đề rồi trở thành Đệ nhất Đại tôn vương dưới trướng chủ công, lúc đó xem hai tên hỗn cẩu này còn dám cười nhạo ta nữa không?”
Bảo Hiền khá là hả hê, cười ha ha không ngừng, đi đến trước người Hao Thiên Khuyển, một người một chó thì thầm một lúc, rất nhanh liền thành bộ dáng hai người an hem tốt của nhau.
“Con trâu ngu ngốc này bịđả kích cho ngốc rồi…” Hai vịĐại Minh Tôn Vương là Tu Đề và Già La thấy thế, thầm nghĩ trong lòng.
Diệp Húc hơi nhức đầu, bọn họ còn chưa rời khỏi Hoàng Tuyền Ma Tông mà bốn tên hỗn cẩu này suýt nữa đã đánh lên, thậm chí cả vịĐại Minh Tôn Vương dũng mãnh như Bảo Hiền cũng bị Hao Thiên Khuyển đánh lén.
“Được rồi, đừng có ra tay trong Thập Vạn Đại Sơn, trên đường đi Hàn Nguyệt Cung vẫn có cơ hội cho các ngươi giao thủ!” Diệp Húc đi trước ra ngoài tổng đàn Thánh Tông, ba người một chó vội vàng theo sau.
“Diệp sư thúc, tiểu chất có lễ. Chúc mừng sư thúc thoát vây, danh dương thiên hạ.”