Diệp Húc đi đến dưới Vô Vọng Thiên Bích, chỉ thấy Già La Minh Tôn, Hao Thiên Khuyển và một vịđầu trâu thân người, cùng với một vịĐại Minh Tôn Vương bốn đầu tám tay đang ngồi ngay ngắn ở trên hoa sen trong đầm nước dưới Thiên Bích.
Ba vịĐại Minh Tôn Vương và một con chó đen bị xếp thành một hàng, đều bị buộc vào một cái dây xích chó. Hao Thiên Khuyển vô cùng tủi thân ngồi giữa Già La Minh Tôn cùng hai vịĐại Minh Tôn Vương kia.
Ba vịĐại Minh Tôn Vương tuy bị trấn áp dưới Vô Vọng Thiên Bích nhưng vẫn vô cùng dũng mãnh như trước. Bọn họ bị Vô Vọng Thiên Bích trấn áp, không thểđứng dậy, tất cảđều ngồi ở trên hoa sen, tự thi triển bản lĩnh đánh tới đối phương.
Dáng người bọn họ đều cực kỳ cao lớn, mặc dù đã ngồi xuống thì cũng cao đến mười trượng. Cánh tay bọn họ rất dài, vịĐại Minh Tôn Vương hoàng tộc Đế Thích bốn đầu tám cánh tay kia, tám bàn tay to như mui xa, mỗi cái cầm một món bất diệt chi bảo, lướt qua đỉnh đầu Hao Thiên Khuyển, đánh tới Già La Minh Tôn.
Mà một vịĐại Minh Tôn Vương ma tộc khác, thân người đầu trâu, lực lớn vô cùng, nắm đấm như chùy, trong tay lại cầm lấy một cây tam xoa kích, món bất diệt chi bảo này cũng lướt qua đỉnh đầu Hạo Thiên Khuyển, đánh tới Già La Minh Tôn.
Mà thực lực của Già La Minh Tôn hiển nhiên là hơn hẳn hai người này một bậc. Lão tuy không phải bốn đầu tám tay, ngàn tay ngàn mắt, nhưng cánh tay sinh ra một đôi đao xương, phía sau mọc ra một cái đuôi bọ cạp rất dài. Mỗi một món vũ khí đều được lão rèn luyện còn mạnh hơn cả bất diệt chi bảo.
Huống chi trong tay lão còn có những món bất diệt chi bảo khác, như là Linh Cữu Thanh Đăng, Thiên Khuyết Chiến Kích, uy lực đều cực kỳ mạnh.
Ba vịĐại Minh Tôn Vương này tuy không thểđứng dậy, nhưng sức chiến đấu lại không hề giảm chút nào, một trận ác chiến đánh cho trời tăm đất tối.
Cũng may nơi đây là cấm bảo của Hoàng Tuyền Ma Tông, một bộ phận của Luân Hồi Thiên Bàn. Dù ba người có mạnh như thế nào đi chăng nữa cũng chẳng thểđánh vỡ được món cấm bảo này. Nhưng Hao Thiên Khuyển ở dưới công kích của bọn họ lại gặp phải tai ương, bị dư ba chiến đấu giữa ba người ép cho nằm bẹp xuống hoa sen, kêu la không ngừng.
“Câm miệng!”
VịĐại Minh Tôn Vương hoàng tộc Đế Thích kia thật sự không chịu nổi tiếng ồn của Hao Thiên Khuyển, đột nhiên một tay đánh tới đầu con chó đen kia.
Con chó kia đột nhiên ngẩng đầu lên, cái đầu nó nhoáng một cái trở nên lớn như ngọn núi, cắn lên trên cổ tay hắn. Đại Minh Tôn Vương hoàng tộc Đế Thích hô đau liên tục, vội vàng giãy ra, nâng tay lên thì thấy tay mình đã bị cắn một đoạn chỉ còn thấy xương cốt, lập tức giận dữ trong lòng.
Không ngờđầu Hao Thiên Khuyển lúc này quá lớn, bị Già La Minh Tôn và một vịĐại Minh Tôn Vương ma tộc khác liên tục đánh lên đầu, đánh cho đầu nó chảy cả máu, vội vàng thu nhỏ đầu lại thành một con chó đen nhỏ tránh ở trên hoa sen, chửi bậy liên tục: “Tên bốn đầu kia, mi trúng độc chó của ông nội nhà mi rồi, không ra vài năm nữa độc chắc chắn phát, lúc đó mi sẽ biến thành chó điên!”
VịĐại Minh Tôn Vương hoàng tộc Đế Thích kia tức giận đến mắng liên tục, lại e sợ mình thật sự trúng cái gọi là “độc chó” gì gì đó kia, toàn thân trào ra ma hỏa dày đặc, đốt cháy xung quanh, nhất là trên miệng vết thương. Hắn lại cần thận dùng ma hỏa đốt một lần nữa, đem cái gọi là “độc chó” kia đốt sạch không còn một mảnh.