Diệp Húc lật qua lật lại đánh giá ngọc điệp mấy lần, chỉ thấy trên ngọc điệp dáng người Ma La Dư bồng bềnh, hiển nhiên cô gái hoàng tộc Ma La này khi rèn ngọc điệp rất dụng tâm, rèn hình tượng của mình sao cho động lòng người nhất, càng giống như là đang làm một món đồ nghệ thuật làm kỷ niệm chứ không phải một món đồ để truyền công.
“Ta đưa cho Ma La Dư Cửu Chuyển Nguyên Công của Bảo Nguyên Đại Thiền Sư, Ma La Dư đưa ta Thập Điện Diêm La Ma Hoàng Đại Điển, đây là có qua có lại mới toại lòng nhau, có lẽ là Ứng sư huynh nghĩ nhiều rồi…”
Diệp Húc do dự một lát, vươn tay nhẹ nhàng vuốt cái ngọc điệp kia, ngọc điệp kia cảm ứng được hơi thở của hắn, lập tức nổ tung, hóa thành hình ảnh của Ma La Dư, điểm vào mi tâm hắn.
Loại truyền công chi bảo ngọc điệp này, chỉ có hơi thở riêng của nhân vật đã được chỉđịnh mới có thể mở ra, lấy được truyền thừa trong đó, dù những người khác có đập vỡ ngọc điệp đi chăng nữa, cũng không thể lấy được tin tức bên trong ngọc điệp.
Loại phương thức truyền thụ này là đểđề phòng tâm pháp trong ngọc điệp rơi vào tay kẻ khác, tâm pháp bịđưa ra ngoài.
Nhưng cũng có yêu cầu, đó chính là người truyền công phải quen thuộc với hơi thở của đối phương.
Diệp Húc cũng không phải là ma tộc, không gian tử phủ trong mi tâm không có cửu đại luân hải, không thể tu luyện tâm pháp ma tộc. Tâm pháp của nhân tộc và ma tộc hoàn toàn là hai hệ thống khác nhau, trừ phi là con lai người ma, có đặc thù của nhân tộc cùng luân hải.
Nhưng chuyện này hiển nhiên là không thể nào xảy ra.
Bởi vậy Thập Điện Diêm La Ma Hoàng Đại Điển với hắn chỉ có một tác dụng duy nhất, đó chính là tham khảo.
Ngoài Thập Điện Diêm La Ma Hoàng Đại Điển, Lục Đạo Phá Diệt Cấm Điển cũng chẳng có chút tác dụng nào với Diệp Húc, cũng chỉđể tham khảo.
Tham khảo hai môn cấm pháp này với Bàn Vương Khai Thiên Kinh của Diệp Húc mà nói thì tuyệt đối có lợi ích rất lớn, có thể giúp hắn hoàn thiện Bàn Vương Khai Thiên Kinh.
Thập Điện Diêm La Ma Hoàng Đại Điển mà Ma La Dư truyền lại cho hắn chỉ có bảy tầng đầu, có thể tu luyện ra Thiên Địa Pháp Tướng, nhưng không thể tiến vào cảnh giới Tam Bất Diệt cảnh. Như vậy tuy rằng Ma La Dư là con gái của Ma hoàng, nhưng Ma hoàng cũng không truyền thụ hết môn cấm pháp này cho cô ta.
Diệp Húc so sánh hai môn cấm pháp này một hồi, không khỏi phát hiện ra một hiện tượng thú vị.
“Thập Điện Diêm La Ma Hoàng Đại Điển bao hàm nhiều tin tức, môn cấm pháp này chính là do Ma hoàng tham khảo cấm pháp trấn điện cùa thập đại ma điện Hằng Cổ Ma Vực, sáng tạo ra, bao quát rất nhiều cấm pháp. Trong đó có Thập Giới U Minh Pháp Điển, Đại Tự La Thiên Thượng Thần Chân Kinh, Lục Đạo Luân Hồi Bảo Quyển của Chuyển Luân Vương Thần Điện, thậm chí còn có Di La Thiên Bảo Nguyên Thai Quyết và pháp môn của Nguyên Thủy Vạn Hóa Quy Nguyên Kinh, Ma La Thôn Thiên Ma Kinh, cũng có thể cắn nuốt tu vi nguyên thần của người khác! Môn cấm pháp này dung nạp tinh hoa của mười loại cấm pháp của thập đại ma điện, Ma hoàng không hổ là nhân vật xếp hạng nhất trong Hư Không bảng, tư chất còn cao hơn Ứng sư huynh một bậc, không phải là không có đạo lý!”