Diệp Húc cũng không có trực tiếp xé rách hư không để về Hoàng Tuyền Ma Tông, mà là đi dọc đường thưởng thức cảnh trí rộng lớn đẹp đẽ của biển cả mênh mông. Tâm tình hắn rất tốt, ở trên mặt biển xa xa nhìn thấy Trang Đạo Cổ, không ngờ lại chào hỏi một câu.
“Trang huynh, chào buổi sáng.”
Hai người gặp nhau, Diệp Húc cười tủm tỉm nói: “Trang huynh, ngươi có thể chết được rồi!”
Trang Đạo Cổ ngẩn ra, ngây ngốc nhìn hắn, giống như gặp quỷ hét to một tiếng, không đợi Diệp Húc đến gần liền biến thành một con vượn lông vàng, tung người nhảy ra, liên tục lộn nhào, trốn mất tăm mất tích.
Hắn tu luyện thần thông hàng ma đệ nhất Phật môn, một cái lộn nhào liền nhảy đi ngàn dặm, hiện giờ mệt mỏi bỏ chạy, lộn nhào trở mình giống như quạt gió, chỉ sợ ngay lập tức liền bay ra khỏi biển cả mịt mờ, tiến vào cảnh nội Đại Đường.
“Thằng nhãi này chạy trốn nhanh vậy, chẳng lẽ hắn không biết là ta đang đùa hắn sao?”
Diệp Húc thở dài, sờ sờ cằm. Hắn vốn định giữ Trang Đạo Cổ lại, nhưng mà tốc độ người này quả thật thiên hạ vô song, dù Diệp Húc tế cột buồm lên chỉ e cũng không lưu hắn lại được.
“Đấu Chiến Thắng Pháp không hổ là thần thông hàng ma đệ nhất Phật môn, tốc độ cực nhanh làm cho người ta không thể theo kịp. Lần sau gặp được thằng nhãi này thì khỏi cần nói gì với nó, trực tiếp hạđộc thủ, dùng côn đánh chết, rút hồn đoạt phách, nhất định phải lấy môn thần thông này tới tay rồi nói sau!”
Đột nhiên, Diệp Húc nhìn thấy trên mặt biển xa xa, các loại hơi thở tràn đến, có hóa thành đại đỉnh, có hóa thành đài sen, có hóa thành kim long, có hóa thành lô bồng, đủ loại hơi thở hình thành đủ loại dị tượng.
Đây là những vu sĩ từng vây công Diệp Húc ở cảnh nội Đại Đường, tìm kiếm tung tích Diệp Húc khắp nơi, định tìm bảo vật hắn để lại sau khi chết. Những người này tìm kiếm trên mặt biển hơn một tháng, nhưng không hề tìm được nơi Diệp Húc táng thân, lại bám riết không tha, tận lực tìm kiếm, thậm chí tiếc đem những nơi đi qua thành trời long đất lở, biển rộng treo ngược, ngay cảđáy biển sâu vạn trượng cũng bị bọn họ tra xét một lần!
Diệp Húc khẽ động tâm niệm, cười lạnh nói: “Những kẻ này, đáng chết! Nhưng nếu cứđi tìm từng đám một rồi giết chết bọn chúng, một là phiền toái, hai là dễ rút dây động rừng. Chi bằng một mẻ bắt hết chúng, một phát giết chết mới có thể tan đi mối hận trong lòng ta, nếu không như vậy…”
Ở cảnh nội Đại Đường, Diệp Húc năm lần bảy lượt nhẫn nhịn, mặc dù người khác coi đó là kiêu ngạo, nhưng với Diệp Húc mà nói, hắn quả thật nhiều lần nhường nhịn, kiệt lực khống chế bản thân không phát sinh xung đột với những người này.
Nếu không phải bọn họ vây công Diệp Húc, hắn lúc này đã sớm về Hoàng Tuyền Ma Tông, mời Ứng Tông Đạo ra tay giúp hắn trấn áp tâm ma, cũng sẽ không cửu tử nhất sinh, gần như thân thể bị thiêu đốt mà chết!
Từ trước đến nay hắn có oán báo oán có ân báo ân, món nợ này đương nhiên phải thanh toán với đám người đó một phen.
Diệp Húc nhìn khắp mọi nơi, chỉ thấy một hải đảo cách đó không xa, cũng không lớn, chỉ rộng tầm mười dặm, khẽ động tâm niệm, cửu đỉnh bay ra, hợp lại thành một cái đại đỉnh.