Lúc này, Ứng Tông Đạo đã cảm ứng được Diệp Húc lọt vào mối nguy hiểm trí mạng, hắn thần thông quảng đại, thần niệm mạnh mẽ, gần như có thể bao phủ nửa Đại Đường, hành động của Diệp Húc đương nhiên không thể qua được mắt hắn.
Hắn vốn định để Diệp Húc trải qua sinh tử tôi luyện, không ngừng trưởng thành, có thể trở thành nhân vật có thể sánh vai với mình.
Nhưng Ứng Tông Đạo lại không ngờđược là hiện giờ Diệp Húc đã tu luyện đến mười mặt trời cùng ra, Tam Thần cảnh Nguyên Thần kỳ đỉnh phong, thuần dương vô âm, nguyên thần thiêu đốt, thân thể tan chảy, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!
Nhưng hắn chuẩn bịđể hóa thân ra tay cứu trợ, giúp Diệp Húc trấn áp tâm ma, trấn áp mười mặt trời, cũng không lường được bịĐường hoàng Lý Long Xương phản chế!
“Lý đạo huynh, đây chẳng qua chỉ là một hóa thân của ta, chân thân của ta còn tại Hoàng Tuyền Thánh Tông, ngươi cho là như vậy có thể chặn được ta sao?” Lão già này thản nhiên cười một tiếng, nói.
Lý Long Xương hơi do dự, mặt mang mỉm cười, hạ giọng nói: “Ứng sư huynh, ngươi vô địch đương thời, thế giới Vu Hoang không thể tìm thấy đối thủ có thể áp chế ngươi, nhưng có một người có thể sánh ngang với ngươi. Hơn nữa khi còn trẻ Ứng huynh ngươi đắc tội với các đại thánh địa, với không biết bao nhiêu cao thủ đứng đầu thánh địa, những người này có một số thậm chí đã trở thành người đứng đầu thánh địa. Nếu Lý mỗ đoán không sai, lúc này Ứng huynh có thểđi ra Hoàng Tuyền Ma Tông được hay không, còn là chưa biết được!”
Sắc mặt lão già này âm tình bất định, chầm chậm ngồi xuống.
Lý Long Xương cười ha ha, dù hắn ta là kẻ đứng đầu một quốc gia, cũng không nhịn được vì có thể áp chếđược Ứng Tông Đạo mà lộ vẻ đắc ý, châm chọc nói: “Ứng huynh, không bằng thừa dịp này chúng ta đánh một ván?”
Hoàng Tuyền Ma Tông, bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn, một tòa Địa đỉnh treo cao trên hư không, tản ra dao động vô cùng trầm trọng, phong ấn hư không Thập Vạn Đại Sơn, phong ấn không trung thành một cái thiết thùng giang sơn!
Mà Tần vương và vài vị quân hầu may mắn sống sót của Đại Đường mặt cũng mang sát khí, liên tục nhìn bốn phía, đề phóng Diệp Húc xông tới.
“Lần này Diệp Thiếu Bảo đừng hòng sống sót tiến vào Thập Vạn Đại Sơn! Đệ tử Hạ gia, tất cảđều lên tinh thần, thúc giục Địa đỉnh, thôi phát uy năng tới mức lớn nhất! Nếu để một con muỗi bay vào, ta chỉ hỏi các ngươi!”
Sắc mặt Hạ Tường Đường dữ tợn, hắn bị Diệp Húc đánh lén ở biển Oan Hồn, gần chết ở nơi đó, tu vi toàn thân cũng suýt chút nữa bị Diệp Húc cướp sạch, trong tâm hận Diệp Húc tận xương.
Cả công và tư, hắn đều muốn Diệp Húc chết không chỗ chôn!
Hắn còn chưa dứt lời, đột nhiên một bàn tay thò đến, đặt lên trên đại đỉnh, ấn cho cái đại đỉnh này rơi từ trên không xuống, đập vào trong đất!
Hạ Tường Đường ngây dại, chỉ thấy một lão già hồng hào mập mạp thản nhiên bước từng bước từ trăm dặm xa đến, đi thẳng vào trong Thập Vạn Đại Sơn, đi đến tổng đàn Hoàng Tuyền Ma Tông, cười to nói: “Ứng sư huynh, tiểu đệđến thăm huynh đây!”