Hoàng cung Đại Đường, bên trong triều đình, đám thần tửĐại Đường đều tụ tập lại, ngơ ngác nhìn nhau, chỉ thấy cung đình sâu thẳm, cung điện trùng điệp như Thiên cung tiên đình, khiế người ta không thể nhìn xem kiến trúc to lớn hùng vĩ bao nhiêu.
“Lý Thiên Vương Tần vương gia và hai mươi tám lộ quân hầu chinh chiến chém giết bên ngoài, thân nhập hiểm địa, ác chiến Diệp lão ma, sao Thánh thượng vẫn còn chơi cờ?” Một gã quan viên tay cầm thẻ bài, khẽ nhíu mày.
“Thánh thượng cùng người nọ chơi cờđã hơn mười ngày. Nếu Thánh thượng có thể ra tay, lấy bản lĩnh của Thánh thượng, giết lão ma thật dễ dàng.”
“Đáng tiếc Thánh thượng bị cái tên kỳ quái kia bám lấy, đã hạ cờ mười bốn ngày, ván cờ nào lại khó như vậy? Kẻ này chỉ e là ngăn cản Thánh thượng, không cho Thánh thượng ra tay!”
“Tên đó rốt cuộc là ai, dám ngăn cản Thánh thượng?”
…
Trong cung, Đường hoàng Lý Long Xương đang đánh cờ cùng một lão già, bên người không có thái giám cung nữ hầu hạ, lạnh lùng, hai người phong khinh vân đạm, qua một lúc lâu mới hạ một con cờ tiếp theo.
“Ứng sư huynh, người vì xung kích cảnh giới Vu hoàng đã hơn hai trăm năm không hề xuất thủ, hiện giờ vì một tiểu bối mà hóa thân tiến đến, có đáng giá hay không?” Lý Long Xương sắc mặt bình tĩnh, hai ngón tay nhắc lấy một quân cờ trắng, chậm rãi đặt xuống bàn cờ.
Vẻ mặt ông ta tuy có vẻ hờ hững, nhưng quân cờ trong tay ông ta lại có vẻ nặng như núi, khi hạ xuống lại khiến cho cả tòa cung điện khẽ rung lên một chút.
Lão già kia thổn thức nói: “Nhớ năm đó, bệ hạ từng cùng ta có vài lần duyên phận, cũng từng giao thủ, cũng từng có giao tình, người ta nói là không đánh thì không quen. Không ngờ mới chớp mắt một cái đã qua hơn hai trăm năm rồi.”
Bốp!
Lý Long Xương bóp nát một quân cờ, sắc mặt vẫn bình tĩnh như trước, trong lòng lại là lửa giận ngập trời, hận không thể lập tức lật bay bàn cờ, chỉ vào mũi hắn rống to: “Giao tình? Giao tình chó má ấy! Năm đó lão tử gần bị ngươi làm thịt, ngươi còn dám nói giao tình!”
“Lệnh tử giá hạc, ta cũng rất buồn. Nhưng cũng may thọ mệnh chúng ta còn dài, cùng lắm thì sinh thêm vài cái long chủng là được, có khi long chủng mới sinh sẽ lại càng thêm xuất sắc, Lý đạo hữu, ông nói đúng hay không?” Lão già kia cười ha ha nói.
“
Lý Long Xương tức giận mắng trong lòng, ngoài miệng lại cười nói: “Ứng sư huynh, Vu hoàng đại kiếp nạn của ngươi sắp đến rồi nhỉ? Nếu như tới thì hãy thông báo tiểu đệ trước một tiếng. Tiểu đệ tuy bất tài, nhưng giao tình giữa chúng ta sâu sắc như vậy, tiểu đệ thề sống chết cũng phải thay huynh trưởng ngăn cản một phần kiếp vận!”
Lão già kia cười hô hố, tủm tỉm nói: “Đâu dám, đâu dám.”
Trên cánh đồng hoang vu, đám người Lý Thiên Vương vài lần tế Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp lên, thúc giục sức mạnh của hai mươi tám chư thiên thế giới, trấn tới Diệp Húc. Bọn họ liên tục đối chọi, đánh cho mặt đất biến mất đi ước chừng mấy trăm dặm, giống như bị người đào đi một khối, mà trên hư không, hư không biến mất, xuất hiện một cửa động kéo dài không khép lại!