“Nhị Thập Bát Chư Thiên Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp, Lý Thiên Vương!”
Diệp Húc hít một hơi dài, thần quang trong mắt nổi lên, biết lần này khó có thể được yên thân.
Lý Thiên Vương Thiên Sách phủ là Phủ chủ Thiên Vương phủ, thực lực cực kỳ hùng mạnh. Người này đã tu luyện đến Tam Tương cảnh Thiên Tương kỳ đỉnh phong, hơn xa tên đại vu ban nãy.
Thực lực của ông ta ở trong Thiên Sách phủ gần với Phủ chủ. Mà Phủ chủ Thiên Sách phủ lại là Đường hoàng đương đại!
Hơn nữa người này nắm trấn phủ chi bảo của Thiên Vương phủ trong tay, Nhị Thập Bát Chư Thiên Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp, tòa bảo tháp này chính là do Lý Thiên Vương đời thứ nhất đúc ra, bất diệt chi bảo. Lúc trước ở Bắc Hải bí cảnh, Lý Thiên Vương, Trình vương Trình Vương phủ, Tần vương Tần Vương phủ, ba vị Thiên Tương kỳ tế ba món bất diệt chi bảo là Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp, Liệt Thiên Phủ cùng Kim Long Song Giản lên, cùng chống lại uy áp của Thiên đỉnh Hạ gia, có thể thấy được uy năng của món bảo vật này như thế nào.
Lý Thiên Vương và Tần vương dắt tay nhanh nhẹn đến, ông ta khí đọ vô song, giống như một vị vương giả cao cao tại thượng, nhìn xuống biển lửa phía dưới, sắc mặt khẽ biến, thất thanh nói: “Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo! Không phải ngươi đã chết trong tay Hạ Trung Đường sao? Chuyện gì vậy, ngươi vẫn chưa chết?”
Người khác không thể nhìn xuyên qua biển lửa để thấy diện mạo thật của Diệp Húc, nhưng Lý Thiên Vương đường đường là cường giả Thiên Tương kỳ đỉnh phong, tu vi vô cùng thâm hậu, lập tức nhìn xuyên qua biển lửa, ánh mắt dừng trên người Diệp Húc.
Sắc mặt Tần vương cũng lập tức thay đổi. Thiên Sách phủ từng nhận được tin tức, Diệp Húc bị Hạ gia Trung Châu đuổi giết, chạy trốn tới Hằng Cổ Ma Vực, ở Phù Đồ thánh thành bị cao thủ tuyệt đỉnh Hạ gia là Hạ Trung Đường bắt được, chết ở chỗ đó.
“Mặc kệ ngươi có phải chết trong tay Hạ gia hay không, hôm nay cũng phải chết ở nơi đây!”
Sắc mặt Tần vương chuyển lạnh, sau lưng đột nhiên hiện lên một đôi Kim Giản ba mươi sáu đốt, đúng là trấn phủ chi bảo của Tần Vương phủ, Kim Long Song Giản, hai thanh bất diệt chi bảo này tế lên, xuyên qua biển lửa đập tới đầu Diệp Húc!
Kim Giản rơi vào trên người Diệp Húc, đẩy lui Diệp Húc ra, phát ra tiếng nổ vang như tiếng chuông, nhưng không hề làm Diệp Húc bị thương chút nào.
Bàn Vương Khai Thiên Kinh của Diệp Húc hỗn hợp ba loại pháp môn tôi luyện thân thể mạnh nhất, có thể so với thân thể bất diệt của cường giả Tam Bất Diệt cảnh, dù là Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương mượn hơi thở của Chuyển Luân Nữ Thánh Vương để tăng tu vi lên, cũng không thể đánh chết hắn. Tần vương mới chỉ là Thiên Tương kỳ, tế lên bất diệt chi bảo nhưng chưa thể phát huy hết uy năng của món bảo vật này, đương nhiên chẳng thể làm gì được Diệp Húc.
“Kim Long Song Giản của ta sao lại không thể đập chết được một tên đại vu Nguyên Thần kỳ? Chẳng lẽ là tác dụng của hai cái vu bảo kia?”
Tần vương khẽ ơ một tiếng, tầm mắt nhìn đến đại đỉnh và Di La Thiên Địa Tháp trong thế giới sau lưng Diệp Húc, lập tức cười lạnh một tiếng, chỉ thấy hai cái Kim Giản hóa thành hai con cự long, gầm lên một tiếng, nhảy thẳng vào bên trong thế giới của Diệp Húc, giơ vuốt chộp tới cửu đỉnh và Di La Thiên Địa Tháp.