Bà La Liệt vô cùng ngạc nhiên, dở khóc dở cười: “Thế gian sao lại có loại sở thích kỳ lạ thế này chứ? Tuy gọi một tiếng tỷ thì cũng chẳng có gì nhiều, cùng lắm thì lão phu rời khỏi tòa thần điện này trước, ở bên ngoài chờ con nha đầu chết này cùng tên công tử bột kia, sau đó sẽ tra tấn chúng nó, khiến cho chúng muốn sống không được, muốn chết không xong…”
“Tỷ…” Bà La Liệt đầu tóc trắng xóa, sáu con mắt lại càng u ám lạnh lẽo, ba cái đầu cúi xuống, che khuất ánh mắt, cười nịnh nói.
Ma La Dư mặt mày hớn hở, cười khanh khách nói: “Nếu ngươi không gọi, ta còn có thể để lại cho ngươi một cái mạng, nhưng ngươi lại gọi thì đúng là không có cốt khí, tỷ bình sinh ghét nhất cái loại không có cốt khí như ngươi!”
“Ngươi không giữ chữ tín!” Bà La Liệt biến sắc, xoay người liền trốn.
“Tỷ là con gái, thi thoảng không giữ chữ tín cũng là bình thường!”
Ma La Dư chém xuống một đao, đem Bà La Liệt một đao chém xong, quay đầu lại cực kỳ đắc ý nhìn về phía Diệp Húc, cười nói: “Tiểu tử thối, ngươi không chịu gọi ta là tỷ, có người lại chịu đó!”
“Chịu gọi cô là tỷ chỉ sợ đều bị cô đánh chết!”
Diệp Húc không hề tức giận nói, lập tức giơ tay ra nắm lấy thân thể Bà La Liệt, nói: “Đừng lãng phí, dù sao cũng là cường giả Thiên Tương kỳ đỉnh phong, Thiên tương và nguyên lần lão ta đều vô cùng mạnh mẽ, có thể dùng để luyện chế vu bảo!”
Diệp Húc giơ tay ra mò, lại không tìm được bất cứ thứ gì từ trong thân thể Bà La Liệt, hơi ngẩn ra.
Ma La Dư cười nói: “Đường phí sức nữa. Ma đao của ta chính là do cha ta tự tay luyện chế, chỉ cần bị thanh ma đao này của ta chém lên thân thể sẽ bị cắn nuốt máu huyết, khí lực toàn thân, ngay cả nguyên thần và Thiên Địa Pháp Tướng cũng bị ma đao cắn nuốt hết! Ngoại trừ tu vi và thực lực cao hơn ta quá nhiều, nếu không bị ta chém một đao thì chỉ còn đường chết! Mà ma đao của ta, uy lực sẽ chỉ càng lúc càng mạnh!”
“Chỉ có lão quái vật Tam Bất Diệt cảnh mới có thể chịu một đao của ta mà không chết. Lúc trước Hạ Tường Đường và Bảo Nguyên Đại Thiền sư bị ma đao của ta chém trúng cũng không chết, đó là do thực lực của bọn họ quá mạnh. Nhưng nếu ta có thể phát huy toàn bộ uy lực của thanh đao này, chém chết những kẻ có cấp bậc như bọn họ cũng không nói chơi.”
Cô ta cười hì hì nói: “Ngươi không tin? Nếu không tin thì để cho ta chém một đao, sau đó ngươi sẽ tin liền.”
Diệp Húc đánh cái rùng mình, vội vàng cách xa ma đao trong tay nàng một ít. Hắn từng năm lần bảy lượt bị thanh ma đao này đặt lên đầu vai, lúc ấy hắn từng nghĩ thực lực rất cao, có thể tránh thoát thanh ma đao này, mà dù không tránh được thì chịu một đao cũng sẽ không chết, hiện giờ mới nghĩ có chút xíu thôi đã thấy sợ rồi.
“Vu bảo mà Ma hoàng luyện chế tuy không có thanh thế lớn, nhưng quỷ dị lạnh lẽo, làm cho người ta khó lòng phòng bị.” Diệp Húc không khỏi tò mò về Ma La Thiên, rất muốn gặp qua phong thái vị Ma hoàng này một lần. Nhưng hắn từng ở trong lăng mộ Bàn hoàng mắng to ma hoàng, thậm chí kêu gào giết cả nhà ông ta, tuy Ma hoàng quy tội chuyện này lên đầu Già La Minh Tôn, nhưng nếu đối diện với Ma hoàng, hơn phân nửa là ông ta sẽ nhận ra Diệp Húc.