Tên trưởng giả Hạ gia kia hoảng sợ, đang định đi tới Lôi đỉnh, đột nhiên nghe thấy một giọng nói trầm thấp uy nghiêm truyền đến: “Không cần đi, ta đã biết!”
Một luồng sức mạnh mênh mông từ trên trời giáng xuống, đánh vào bên trong thân thể Hạ Tường Đường, khiến nguyên thần và Thiên Địa Pháp Tướng của lão nhanh chóng khôi phục lại, tu vi tăng lên dữ dội, ngay lập tức liền khôi phục toàn bộ tu vi, thậm chí còn có tiến bộ không nhỏ, gần như thành Thiên Địa Pháp Tướng cảnh giới bất diệt!
Đây là Thánh chủ Hạ gia trực tiếp rót vào, trị liệu thương thế, giúp lão khôi phục tu vi!
Hạ Tường Đường mừng rỡ, vội vàng quỳ xuống bái lạy, lớn tiếng tạ ơn, tên trưởng giả Hạ gia bên cạnh cũng không dám chậm trễ, quỳ mọp xuống, không dám ngẩng đầu lên.
Hư không nứt ra, một nam tử trung niên mặc long bào đi tới, hơi thở phía sau biến ảo ra Kỳ Lân tẩu thú, Bạch Hổ phi nhanh, Chu Tước bay múa, Huyền Vũ phủ phục, Long Phượng trình tường, y giống như vua của thế gian, vị hoàng thế thống ngự thiên hạ, làm cho người ta cảm thấy áp bách không gì sánh nổi.
Hạ thánh chủ ngẩng đầu nhìn lên trời cao, thản nhiên nói: “Liệt Hỏa Minh Tôn và Diệp Thiếu Bảo sao? Ta tự mình đi lấy mạng bọn chúng, thu lại vật của Hạ gia ta…”
Y giơ tay vẽ một cái, hư không nứt ra, cửa động phía đối diện xuất hiện sương mù vô cùng vô tận, đúng là Hằng Cổ Ma Vực, biển Oan Hồn rộng lớn mênh mông!
Lại vào lúc này, chỉ nghe một tiếng cười khẽ truyền đến, một bàn cờ cực lớn hiện ra trước cửa động không gian này, ngăn cản Hạ thánh chủ bước chân tiến vào biển Oan Hồn.
“Hạ đao huynh thân là người đứng đầu một thánh địa Hạ gia Trung Châu này, vì một cái việc nhỏ lại tự thân xuất mã, đối phó với một tên tiểu bối Hoàng Tuyền Thánh Tông, lan truyền đi ra chẳng những khiến đạo huynh đánh mất mặt mũi của mình, còn khiến Hạ gia thánh địa cổ xưa này phải hổ thẹn, chẳng phải là làm cho người ta gọt sạch răng hàm?”
Một lão già phong thần sâu sắc tinh thần phấn chấn hiện ra ở trước cửa động, khẽ cười nói: “Còn mong Hạ huynh bớt nóng, không bằng chúng ta đánh một ván cờ?”
Dung mạo lão ta già cỗi, ánh mắt tang thương, hơi thở như vu mà không phải vu, trang phục quái dị, giống như tục lại không tục, làm cho người ta có một loại cảm giác hư vô mờ mịt như bất cứ lúc nào lão cũng có thể nhẹ nhàng bay đi.
Hạ thánh chủ trong lòng cả kinh, khẽ nhíu mày, đem những vị cường giả Hoàng Tuyền Ma Tông lọc bỏ một lần, nhưng vẫn không thể tìm thấy nhân vật giống lão già trước mắt đây.
Lão già này có khí tức cực kỳ cổ quái, làm cho người ta có một loại cảm giác không thuộc thế giới này, dường như Hạ thánh chủ còn cảm thấy người này đến từ viễn cổ, là một nhân vật thuộc loại trường sinh bất tử, cùng tồn tại với đời.
Thân thể Tiên nhân.
Hơn nữa loại xưng hô “Đạo huynh” cũng đến từ viễn cổ, thời đại hiện này thì vu sĩ dùng “Đạo huynh” “Đạo hữu” để xưng hô với đối phương đã không còn mấy.
Trên người lão già này mặc một tấm áo choàng cũng cực tầm thường, thêu Thái Cực Âm Dương Ngư, có vẻ rất là cổ xưa.