“Thiếu Bảo, ngươi còn có thể xấu xa hơn nữa không?” Ma La Dư chớp chớp mắt, nhìn về phía Diệp Húc, vừa tức giận lại buồn cười, nói.
Trong nháy mắt khi Thạch Tinh Hải và đám đệ tử Tinh Cung quay đầu lại kia, lập tức ánh mắt kinh động đến âm hồn vị Nữ vu hoàng không đầu kia.
Đám người bọn họ từ bên ngoài mai cốt chi địa này một đường bình an đi đến nơi đây, chứng tỏ thực lực của bọn họ cực kỳ hùng mạnh. Suy cho cùng thì đường Diệp Húc và Ma La Dư đi là thông đạo an toàn mà Ma hoàng đã mở ra, Bình Đẳng Vương Thái tử cũng có con đường an toàn riêng, Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương thì tu luyện tâm pháp Lục Đạo Luân Hồi bảo quyển tương đồng với mảng thế giới này.
Chỉ có đám người Thạch Tinh Hải không có những ưu thế đó, nhưng những người này lại dựa vào hai tòa trận pháp là Đại Chu Thiên Tinh Đấu đại trận và Tinh Không Trụ Quang đại trận một đường đi đến nơi đây, cứng rắn đánh ra một con đường đi, có thể thấy được những người này chỉ e là tinh anh trong tinh anh của Chu Thiên Tinh Cung!
Mặc dù là Diệp Húc cũng không dám nói mình có thể xông vào nơi mai cốt chi địa này, đánh ra một con đường bình an đi qua.
Nhưng trước mặt âm hồn không đầu của vị Vu hoàng này, cái gọi là tinh anh kia dường như giống giấy kẹp, bị nữ tử không đầu kia nhẹ nhàng nhấc lên, liền hái lấy cái đầu đi, đột tử tại chỗ, không hề có chút sức phản kháng!
Trong chớp mắt liền có năm sáu người chết, biến thành những thi thể không đầu!
Đám đệ tử Chu Thiên Tinh Cung giận dữ, bọn họ đến từ Tinh Cung, trước nay chỉ có ta giết người, không người giết ta, kiêu ngạo ngang ngược. Mặc dù ở Hằng Cổ Ma Vực, thậm chí cả Ma La Dư, con gái của Ma hoàng, cũng không để vào mắt, dĩ nhiên là một bộ dáng ông trời thứ nhất ta đứng thứ hai.
Đây là lần đầu tiên bọn họ nếm mùi đau khổ lớn như thế, liên tiếp bị tiêu diệt đi mấy người, nhưng vẫn không hề loạn trận tuyến, mà tế các loại vu bảo lên, thi triển các loại vu pháp, tế trận đồ, đều đánh tới nữ tử áo trắng không có đầu kia!
Thế công của bọn họ không thể nói là không linh hoạt sắc bén, công kích công thể nói là không mạnh, nhưng chưa đi đến trước người âm hồn vị Nữ vu hoàng không đầu kia, tất cả vu bảo, tất cả vu pháp, tất cả trận đồ đều sụp đổ, hóa thành tro bụi, không còn tồn tại nữa.
Âm hồn Nữ vu hoàng không đầu tuy không thi triển bất cứ vu pháp vu bảo gì, nhưng hư không quanh cô ta như có một loại sức mạnh kỳ lạ, đủ để phá nát tất cả những vu pháp vu bảo nào đánh tới cô ta!
Cô ta ở trong rất nhiều công kích vẫn giống như một vị tuyệt thế nữ tử bước ra từ trong tranh, không nhanh không chậm, giơ đôi bàn tay trắng muốt lạnh lẽo ra bóp lấy cổ của một gã đệ tử Chu Thiên Tinh Cung, hái đầu xuống, cố gắng lên đầu mình, một lần tiếp một lần, lại bóp nát ba cái đầu, khẽ thở dài nói: “Không phải đầu của ta…”
“Đầu của ta ở đâu…” Cô ta thở dài, theo ánh mắt bắt tới những người khác.
“Đây là con quái vật gì vậy?”
Những đệ tử Tinh Cung còn lại trong tâm đều là tuyệt vọng, thậm chí cả ba lão già mặc áo bào xám Tam Tương cảnh Địa Tương kỳ còn lại trong chớp mắt đã có hai lão bị âm hồn không đầu hái đầu đi, biến thành thi thể không đầu ngã vào trong sông Hoàng Tuyền.