Cái âm hồn không đầu này tuy không bắt trúng cổ Diệp Húc, nhưng Diệp Húc vẫn có thể cảm thấy được cảm giác lạnh lẽo đến tận xương truyền từ cổ hắn đến toàn thân, truyền đến trong nguyên thần, Tử Phủ của hắn, đóng băng nguyên thần, đóng băng hồn phách thần thức, thậm chí cả vu bảo cũng bị đóng băng hết lại!
Nếu âm hồn vị Nữ vu hoàng này nắm được cổ hắn, nhẹ nhàng nhấc một cái, tất có thể hái đầu hắn xuống, bóp chết nguyên thần, khiến hắn hồn phi phách tán, không hề khách hai tên hoàng tộc Ma tộc kia chút nào!
Những con mắt yêu thú cực lớn bị âm hồn vị Nữ vu hoàng này bóp nát, nhưng vẫn không tìm thấy đầu, cô ta du đãng trên không trung, đột nhiên một luồng khí âm hàn truyền đến, tất cả con mắt bị đóng băng lại, rầm rầm vỡ tan.
“Ai từng thấy đầu của ta…”
Cô ta lướt xuống, đứng ở phía sau Diệp Húc. Cô ta không có đầu, giọng nói truyền đến từ bên trong cơ thể.
“Ta không tìm thấy đầu…”
Cô ta nghiêng thân mình, tiến đến trước mặt Diệp Húc, phát ra những lời nói mê.
Diệp Húc chỉ cảm thấy da đầu run lên, ba cái đầu kia đồng loạt nhắm mắt lại. Hắn có thể cảm giác được một cảm giác lạnh lẽo thổi qua người mình, thổi hướng Ma La Dư.
Hắn vội vàng giơ tay bịt kín đôi mắt Ma La Dư lại, thân thể hai người cứng ngắc đứng trên Hoàng Tuyền lộ, không hề động đậy.
Dưới thềm đá, trong Hoàng Tuyền, những xác chết đều giơ tay ra, bắt lấy hai chân Diệp Húc và Ma La Dư, muốn kéo bọn họ xuống nước.
Diệp Húc đau đớn kêu lên một tiếng, nguyên thần sau lưng mọc lên, chỉ thấy vô số cái rễ của ngọc thụ đột nhiên bắn ra, bốp bốp bốp đâm phá hư không. Hắn giống như một gốc cổ thụ, gốc rễ đâm vào hư không, mượn sức mạnh của đất trời để chống lại những bàn tay đang lôi kéo trong sông Hoàng Tuyền kia.
Hắn cảm giác được, ma nữ bên người mình đang hơi phát run.
“Ta tưởng cô cũng không sợ chứ.” Diệp Húc ở bên tai cô ta khẽ cười nói.
Ma La Dư cảm giác được những làn hơi thở ấp ám của hắn phun lên vành tai mình, trong lòng không khỏi hoảng loạn, lập tức giận dữ, thò tay ra nhéo một cái thật mạnh lên đùi hắn.
“Ai thấy đầu của ta…”
Cô gái không đầu nhẹ nhàng lướt qua, lướt tới lướt đi xung quanh hai người bọn họ.
Diệp Húc khẽ động tâm niệm, vô số yêu nhãn bay lên, ào ào bay đi hướng đám người Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương.
“Mẹ nó! Diệp Thiếu Bảo, ngươi độc ác như vậy, không được chết tử tế đâu!” Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương giận dữ, cùng mấy tên hoàng tộc kia thi triển vu bảo vu pháp, đánh vỡ hết những con mắt bay tới kia.
“Dám mắng ta? Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương, đối nghịch ta, ngươi đây là tự tìm đường chết!” Diệp Húc cười ha ha, lại càng có thêm nhiều Vạn pháp yêu nhãn bay đi, ùn ùn kéo đến.
Cô gái không đầu cảm ứng được ánh mắt của yêu nhãn, lập tức dứt bỏ Diệp Húc và Ma La Dư, phóng đi hướng đám người Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương.
“Mọi người mau nhắm mặt lại, đừng nhìn!” Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương không phải kẻ ngu ngốc, lập tức nghĩ đến điểm mấu chốt, nhắm hai mắt lại, quát to.
Nhưng vẫn có một người phản ứng chậm, chưa kịp nhắm hai mắt lại, chỉ thấy vô số yêu nhãn trên không trung đột nhiên biến mất, hóa thành thuần dương chân nguyên cuồn cuộn trở lại trong cơ thể Diệp Húc.