Những thi thể không đầu đó vốn yên lặng ở dưới đáy sông Hoàng Tuyền, giờ phút này cảm ứng được hơi thở của người sống, đều nổi lên từ dưới đáy sông, giơ tay ra, vồ tới trên thềm đá.
Thềm đá này như cầu, nhưng không có trụ, chỉ lơ lửng không đến mười trượng trên mặt nước, thềm đá hẹp chỉ vừa một người đi qua.
Không biết bao nhiêu bàn tay từ dưới nước thò ra, ào ào nhốn nháo, vồ tới Diệp Húc và Ma La Dư, làm cho người ta hoảng sợ.
Pháp tướng phía sau Ma La Dư mọc lên, ngàn cánh tay mở ra, ma nhãn bắn ra những dòng ma quang, xuyên thủng không ít bàn tay, đốt cháy, cô ta vung thanh ma đao kỳ cục kia lên, chém sang hai bên thềm đá, lại chặt đứt đi không biết bao nhiêu cánh tay nữa, rầm rầm rơi vào bên trong Hoàng Tuyền.
Diệp Húc cũng đồng thời thi triển thủ đoạn, quanh thân trào ra vô số con kim giao, hóa thành Kim Giao Tiễn, cắt xung quanh hai người, cắt đứt những cánh tay với đến.
Những người chết ở chỗ này, không có ai là kẻ yếu, những thi thể vô đầu đó ngâm trong nước Hoàng Tuyền, thân thể cực kỳ mạnh mẽ. Nhưng Diệp Húc và Ma La Dư một là thiên tài nổi tiếng nhất Nhân tộc, một là con gái của Ma hoàng, chặt đứt những bàn tay tử thi đó vẫn dễ dàng, mặc dù là thân thể Tam Tương cảnh Thiên Tương kỳ cũng không thể chống lại vu pháp vu bảo của hai người chém giết.
Ma đao của Ma La Dư lại sắc bén vô cùng, không cần tế lên, đao mang liền có thể cắt phá hư không, thậm chí còn có thể dễ dàng chém vỡ thân thể bất diệt của Tam Bất Diệt cảnh.
Keng!
Đột nhiên, ma đao của Ma La Dư chém vào một bàn tay kín đầy long lân, thanh ma đao này chính là bất diệt chi bảo, một đao chém xuống không ngờ lại không chặt đứt được bàn tay của cái thi thể không đầu này.
“Chẳng lẽ là thi thể không đầu của một vị Đại Minh Tôn Vương?”
Ma La Dư vội vàng tập trung tinh thần, toàn lực chờ đợi, chỉ nghe rầm một tiếng, trên mặt nước ở dưới thềm đá hiện ra một thi thể thật lớn. Thi thể này có khí lực cực kỳ hùng tráng, so với Già La Minh Tôn thì không phân được cao thấp, thân thể phủ kín long lân, những khối cơ bắp hiện ra, xương tay mọc ra hai thanh đao xương dài đến ba trượng có thừa, sau lựng mọc một cái đuôi bọ cạp dài đến hơn hai mươi trượng, dựng cao cao ở sau người.
Người này khi còn sống hẳn là một vị Đại Minh Tôn Vương của hoàng tộc Già La, không biết khi nào thì chết ở chỗ này.
Đầu của hắn không biết bị thứ gì cắt đi, sớm đã chết không biết bao lâu, nhưng toàn thân lại tản ra một luồng hơi thở thô bạo, đằng đằng sát khí.
Điều không giống bình thường là, những thi thể khác trôi nổi trên mặt nước, mà vị Đại Minh Tôn Vương của hoàng tộc Già La này lại im hơi lặng tiếng bay lên, khí thế ép tới, hư không từng tấc vỡ vụn, giơ tay chộp tới Ma La Dư.
“Lâu Đà Minh Tôn!”
Ma La Dư thất thanh nói, ngơ ngác nhìn bàn tay này chộp tới mình, dường như quên né tránh ngăn cản.
Diệp Húc bốn đầu tám tay nhìn thấy nàng ta bất thường, vội vàng tế cửu đỉnh lên, luân phiên đâm tới vị Đại Minh Tôn Vương này. Chỉ thấy cái đuôi bọ cạp phía sau thi thể không đầu vị Đại Minh Tôn Vương này châm tới, va chạm dữ dội với cửu đỉnh của hắn, ngăn cản hết thế công của cửu đỉnh lại, tốc độ giơ tay của hắn vẫn không giảm, tiếp tục chộp tới Ma La Dư!