Ma La Dư quên thu Vu Hồn giới, đột nhiên thấy một bàn tay to chộp tới, nhẹ nhàng tìm tòi, khống chế tòa Vu Hồn giới này.
Diệp Húc thu tòa Vu Hồn giới này vào trong ngọc lâu của mình, cũng không xem xét, nói: “ĐÁm người Thạch Tinh Hải sắp đuổi tới ồi, hiện giờ ta gần như đèn dầu sắp cạn, e sẽ không phải là đối thủ của bọn họ, mau đi!”
Ngàn mắt sau lưng Ma La Dư mở ra, thân hình đám người Thạch Tinh Hải, Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương và Bình Đẳng Vương Thái tử lập tức hiện ra bên trong ngàn mắt của cô ta, chỉ thấy những kẻ này ở trong khoảng thời gian bọn họ đối phó Bảo Nguyên Đại Thiền sư đã vây khốn âm hồn Nhân hoàng, ác chiến một phen, bắt lấy luyện hóa.
Âm hồn Nhân hoàng gần như bị Bảo Nguyên luyện hóa, thực lực còn lại không cao, bị bọn họ bắt được luyện hóa cũng không có gì khó. Dù sao Thạch Tinh Hải, Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương và Bình Đẳng Vương Thái tử đều là những cường giả trẻ tuổi hiếm có, Thạch Tinh Hải là con trai của Tinh đế, Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương là con trai của Điện chủ Chuyển Luân Vương Thần Điện trong Hằng Cổ Ma Vực, Chuyển Luân Đại Thánh Vương còn Bình Đẳng Vương Thái tử là con trai của Điện chủ Bình Đẳng Vương Thần Điện, bọn họ đều là huyết thống hoàng tộc, Tiên thiên hậu thiên đều cao hơn người một bậc.
Những người này thiên tư xuất chúng, lại là con người đứng đầu thánh địa, thân phận địa vị cao hơn người một bậc, muốn cái gì có cái đó, không hề giống kẻ như Diệp Húc, vì linh mạch mà tìm kiếm cướp đoạt xung quanh.
Tuy nhiên, dù là thân phận địa vị của bọn họ, đám của cải của âm hồn Nhân hoàng và Bảo Nguyên Đại Thiền sư cũng không gặp nhiều, vẫn làm cho bọn họ động tâm không thôi, bám riết không tha.
Cuối cùng, âm hồn Nhân hoàng bị Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương đoạt đi, những người này không tiếp tục tranh nhau nữa, ngược lại truy đến bên Diệp Húc này, tốc độ cực nhanh.
“Hiện giờ ta cũng bị Bảo Nguyên đánh cho trọng thương, dầu hết đèn tắt, quả thật không phải là đối thủ của những người này.”
Ma La Dư cắn chặt răng, thở dài nói: “Thật muốn chém bọn chúng quá…”
Cô ta trấn áp Bảo Nguyên cũng khiến tu vi tổn hao rất nhiều, không tốt hơn Diệp Húc là mấy, nếu bị đám người Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương và Thạch Tinh Hải đuổi theo bao vây, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Diệp Húc và Ma La Dư đỡ lẫn nhau, bay đi chỗ sâu trong biển Oan Hồn.
Hai người bọn họ vốn là quan hệ đối địch, Ma La Dư bị Diệp Húc đánh một lần, hận tới tận xương, mà Diệp Húc cũng suýt bị cô ta chém, hai người thậm chí tế bất diệt chi bảo lên, gần như đánh ngươi chết ta sống, tuy nhiên liên tục gặp dịp, lại làm cho bọn họ không thể cùng đi chung một chỗ, loại duyên phân này có thể nói là kỳ diệu.
Phía trước, sương mù càng lúc càng mờ nhạt, Diệp Húc nhìn phía trước, chỉ thấy xa xa những dãy núi nhấp nhô, kỳ sơn dị thủy, giang sơn như họa, kỳ hoa dị thảo, hương thơm kéo đến.
Nơi này chính là trung tâm của biển Oan Hồn, không có một chút sát khí nào, mà âm hồn du đãng xung quanh cũng biến mất hết sạch.