Ma La Dư tức giận gần bùng nổ, khẽ kêu: “Lão tặc đần kia, sao dám gọi gian phu dâm phụ? Hôm nay phải nói rõ cho bà cô ta, nếu không bà cô ta chặt cái đầu ngươi xuống, cắt thành cái muôi!”
“Hai tên tiểu bối Ma tộc, một đôi cẩu nam nữ, đưa tới tên âm hồn Nhân hoàng này chẳng lẽ không phải vì để đối phó Phật gia?” Lão tăng này giận tím mặt, cười lạnh nói.
Phật môn hiện giờ rất khác biệt với Phật môn thời viễn cổ. Phật môn viễn cổ tu hành chính là Phật pháp, đầu tiên chú trọng tâm tính, tu thân dưỡng tính, không hề coi trọng pháp lực, có câu là một khi ngộ đạo, liền có thể thành tựu Phật môn đạo quả, có được vô lượng thần thông.
Mà Phật môn hiện nay, Phật pháp sớm xói mòn, vu sĩ Phật môn tu hành vu pháp, không hề coi trọng tu thân dưỡng tính một chút nào. Tiểu Quang Minh Thánh Địa tu luyện chú ý chính là tiến hành theo chất lượng, đánh nhau sát phạt cũng không hiếm thấy.
Bởi vậy lão tăng này tu vi dù cao, nhưng không hề có khí độ của Phật môn viễn cổ.
Cự quyền của Nhân hoàng nện xuống, tầng tầng Phật quang liền tan đi, bá đạo tới cực điểm, đừng nói là những Phật quang đó không thể độ hóa cái âm hồn này, thậm chí cả ảo ảnh của đại phật viễn cổ ở dưới uy lực của cự quyền đánh tới bắt đầu phát ra tiếng răng rắc, toàn thân giống như mạng nhện vậy, kín đầy vết nứt!
Tôn cự phật viễn cổ này dù sao cũng là ảo ảnh mà lão tăng triệu đến, so với bản thể có chênh lệch rất lớn, không thể sánh ngang với thân thể Nhân hoàng.
Tên lão tăng này không đối phó Diệp Húc và Ma La Dư nữa, vội vàng tế đại phật viễn cổ lên, chỉ thấy vô số Phật quang phóng lên cao, đại phật miệng tụng Phật pháp, một quyền đón nhận cự quyền của Nhân hoàng, một quyền lại đánh ngược tới vị trí của âm hồn Nhân hoàng kia.
Răng rắc!
Nắm tay của đại phật viễn cổ đánh nát hư không, khiến tầng tầng sương mù đằng xa trở thành hư không, một quyền của hắn như đánh ra một thông đạo to vài dặm, đánh ra chừng hơn mười dặm!
Chỉ thấy sương mù tan đi, một thân hình cao vút to lớn hiện ra từ trong sương mù. Âm hồn vị Nhân hoàng này cao tới hơn mười dặm, khuôn mặt hiện ra trong tầng mây, lạnh lùng nhìn quyền ấn cổ phật đánh tới mặt mình.
Rống!
Hắn há mồm rống to, chỉ thấy bàn tay của cự phật viễn cổ vang lên một tiếng đứt vỡ ra, một luồng lực lượng thật to lớn xông tới, dọc theo cánh tay không ngừng nổ tung này, trong chớp mắt liền khiến cự phật nổ thành mảnh vụn, sụp đổ tan tành!
Đây là thực lực của thân thể Nhân hoàng, mạnh mẽ vô thao, tu vi thực lực của vị âm hồn Nhân hoàng này khi còn sống hẳn là còn hơn cả Liệt Hỏa Minh Tôn, ý chí bất tử còn sót lại sau khi chết cải tạo thân thể, vô cùng bá đạo.
Bùm, bùm, bùm!
Âm hồn Nhân hoàng đi từng bước tới, sát khí nặng nề, dường như một con thú lớn viễn cổ từ trong sương mù từ từ đi ra, áp lực tạo cho người ta gần như không thể tưởng tượng được.
“Gian phu dâm phụ, Phật gia giết cái âm hồn này trước, xong rồi sẽ xử lý đôi cẩu nam nữ các ngươi!”
Lão tăng kia đột nhiên thảy người nhảy dựng lên, hống to một tiếng, chỉ thấy lão ta vừa khô vừa gầy, giống như cây gậy trúc hai trượng, quanh thân kim quang chói lóa, lục đại kim luân sau đầu xoay tròn không ngớt, bên trong kim luân chính là một mảng Phật quốc niết bàn.