“Ngươi là Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo?”
Sắc mặt Ma La Dư kịch biến, ngơ ngác nhìn Di La Thiên Địa Tháp và Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân của Diệp Húc, thất thanh nói: “Chẳng lẽ ngươi cũng là con lai của người và ma?”
“Nói nhảm ít thôi, cùng nhau đón địch đi!” Diệp Húc không rảnh tỉ mỉ giải thích cho cô ta, lạnh lùng nói.
Cái âm hồn Nhân Hoàng kỳ này, tu vi còn sót lại của nó hơn Diệp Húc vạn lần, thâm hậu hơn cường giả Tam Tương cảnh Pháp Tương kỳ là Ma La Dư kia gấp trăm lần, huống chi thân thể nó bất tử bất diệt, so với tất cả cường giả Tam Bất Diệt cảnh mà Diệp Húc từng gặp đều lợi hại hơn. Đối mặt với bàn tay kia, dù là Ma La Dư thì sắc mặt cũng thảm đạm, tự thấy tiền đồ không ổn.
“Diệp Thiếu Bảo, món nợ giữa chúng ta ta sẽ tính với ngươi sau! Thiên thủ thiên nhãn, thập điện Diêm La!”
Cô ta quát lên một tiếng, pháp tướng sau lưng đột nhiên bày ngàn cánh tay ra, đám ma nhãn trong lòng bàn tay mở hết ra, tròng mắt tối đen như mực, kích bắn ra, hư không bị bàn tay to của âm hồn Nhân hoàng dưới uy năng của ma nhãn lập tức bắt đầu vặn vẹo.
Phía sau Ma La Dư, từng tòa thần điện Ma tộc hiện ra, có tổng cộng mười tòa thần điện, không hề giống nhau, tản ra hơi thở ma đạo, có dữ tợn hung ác, có bá đạo trang nghiêm, có nồng đậm ma khí, làm cho người ta vừa liếc qua một cái liền khiến tâm ma nảy sinh.
Đây mà Thập đại thần điện của thập địa Hằng Cổ Ma Vực, Diêm Ma Thần Điện, Sâm Ma Thần Điện, U Minh Thần Điện, Diêm La Thần Điện, Sâm La Thần Điện, Diêm Phù Đề Thần Điện, Bình Đẳng Vương Thần Điện vân vân!
Hiển nhiên cô ta không chỉ tu luyện một loại cấm pháp, vừa rồi Thập Phương U Minh, lại đến Thập Điện Diêm La hiện tạy, hẳn là hai loại cấm pháp Ma tộc khác nhau, hơn nữa đều là loại cấm pháp có uy lực cực kỳ hùng mạnh, vượt xa những cấm pháp bình thường!
Từng tòa Diêm La Thần Điện chui vào trong ma đao, lập tức thúc dục thêm bảy tám phần uy năng của món bất diệt chi bảo này, hung hăng chém tới bàn tay to của tên Nhân hoàng kia!
Keng!
Bàn tay Nhân hoàng kia đột nhiên búng ra một cái, chắn lấy đao quang cô ta chém tới, toàn thân Ma La Dư rung mạnh, miệng hộc máu, bay ngược ra ngoài. Mà ngón giữa của bàn tay Nhân hoàng kia cũng bị một đao của cô ta chém ra một vết thương sâu, những giọt máu màu vàng từ miệng vết thương chảy ra.
Giữa không trung truyền đến một tiếng rống giận long trời lở đất, chỉ thấy ngón giữa của bàn tay tên Nhân hoàng này mở ra, đầu ngón tay cực lớn điểm tới Ma La Dư, muốn nghiền chết cô ta!
Cùng lúc đó, quanh thân Diệp Húc dung nạp đủ loại dị bảo, trấn áp thân thể, tay nắm Thái Hoàng Thần Vương Khai Thiên ấn, một cái búa lớn bay lên, bổ tới bàn tay to của tên Nhân hoàng kia!
Hắn giống như Thần vương tại thế, một búa này bổ ra, bốn tầng Công Đức Kim Luân thay đổi không ngớt, những con cự thú viễn cổ sinh ra trong búa, sau đó đồng thời bay lên, rơi vào phía sau khí thế hắn, gia tăng thêm ít sức sống cho ngọc thụ thiên địa vốn không có sức sống, Bàn Vương Khai Thiên Kinh cũng thêm ra một đoạn tâm pháp áo nghĩa lớn.
Những con cự thú đó xuất hiện trong khí thế của hắn, khiến cho nội tâm vốn nóng nảy của Diệp Húc đột nhiên trở nên yên lặng rất nhiều, sát khí trong lòng chợt tiêu tan đi không ít, thần trí khôi phục tia thanh minh.
Không chỉ có như thế, cự thú bay ra khỏi búa, ngược lái khiến uy lực của Thái Hoàng Thần Vương Khai Thiên ấn càng thêm dũng mãnh, nâng cao gấp bội!
Uy lực một búa này của Diệp Húc cũng không hề kém một đao kia của Ma La Dư!
“Khai thiên lập địa, vạn vật nảy sinh, đem Thái Hoàng Thần Vương Khai Thiên ấn dung hợp vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh, xem ra Bàn Vương Khai Thiên Kinh của ta lại hoàn thiện thêm một phần nữa!”
Diệp Húc càng thêm tin tưởng, một búa đánh xuống, đối chọi với bàn tay tên Nhân hoàng kia, chỉ thấy bàn tay đó lại búng ngón tay ra, đầu ngón tay va chạm với Thái Hoàng Thần Vương Khai Thiên ấn, chiếc búa trong tay Diệp Húc tan ra từng tấc, mà móng tay ngón giữa của bàn tay Nhân hoàng kia bị chặt đứt, lại có huyết dịch màu vàng chảy ra!