Huyết Bồ Đề có tác dụng trấn áp tâm ma, củng cố đạo tâm, tránh tẩu hỏa nhập ma, chính là bảo vật mà Diệp Húc lấy được ở trong Mã Đạp Hồ vu hồn giới.
Món dị bảo này đi theo hắn rất nhiều năm, hiện giờ bị sát khí đánh nát, lập tức khiến Diệp Húc không giữ vững được đạo tâm, hoàn toàn bị sát khí khống chế!
“A a a a a…”
Tóc tai Diệp Húc dựng thẳng lên, từng mảng chân long nghịch lân trên toàn thân nổ tung, giống như những lưỡi dao phát sáng. Hắn rống to lên, tiếng gầm như sấm, quay động sương mù, như thủy triều dâng trào, khí lãng ma âm tấn công khắp nơi, khiến cho tất cả sương mù diện tích vài dặm quanh thân hắn đều bị đẩy ra!
Mười mấy tên Âm hồn Ma tộc du đãng trong sương mù nghe được tiếng của hắn, lập tức vùn vụt kéo tới, một đám thực lực hùng mạnh, có thể so với đại vu Tam Tương cảnh Pháp Tương kỳ.
Diệp Húc đằng đằng sát khí, tám con mắt mở ra, từng dòng Thái Chân Thần Quang từ trong mi mắt hắn b*n r*, những cột sáng màu vàng xùy một tiếng bắn xuyên qua sương trắng dầy đặc, cắt cho hư không rung rung lên, cắt đứt tất cả Âm hồn nghe tiếng mà vọt tới!
Hiện giờ hắn luyện hóa cửu đỉnh của Hạ Trung Đường, tu vi tăng mạnh, đạt tới cảnh giới Hóa Thần cửu phẩm, tu vi sâu gấp mấy lần trước đây, lần này nhập ma lập tức bày ra hết thực lực của hắn!
Rống!
Diệp Húc há mồm rống to, chỉ thấy hơn mười dặm đất xung quanh bị ma âm của hắn chấn cho giống như một mảnh vải rách rung lên không ngừng, những hòn đất như những ngọn núi nhỏ bị khí lãng đánh tới, ầm ầm vỡ nát!
Những âm hồn bị thần quang trong mắt hắn cắt đứt, thân hình vặn vẹo, vừa mới hồi phục như cũ, lập tức oành một tiếng nổ tung, hóa thành cuồn cuộn tinh khí.
Tám con mắt của Diệp Húc đỏ sẫm, giống như một tên Sát thần, đột nhiên mở một đôi cánh thịt đỏ như máu ra, rung cánh bay lên trời cao, chỉ thấy cuồn cuộn tinh khí như thủy triều ào ào tuôn vào trong miệng hắn.
Những tinh khí đó chính là do cường giả Ma tộc để lại sau khi chết đi, ẩn chứa tu vi vô cùng nồng hậu, nhưng lại xung đột với chân nguyên tinh khí của vu sĩ nhân loại, có thể ăn mòn tu vi của đại vu nhân loại, dù Diệp Húc thi triển Bàn Vương Khai Thiên Kinh cũng không thể luyện hóa nó thành tu vi của mình.
Nhưng lúc này đây, Diệp Húc bị sát ý khống chế, đại não vô tri vô giác, trong tâm chỉ có một ý niệm duy nhất, đó chính là giết!
Giết!
Giết thiên giết địa giết hại sinh linh!
Giết hết tất cả những vật sống mà mình nhìn thấy!
Những tinh khí của âm hồn Ma tộc không bị Diệp Húc hấp thu luyện hóa, trực tiếp từ trong cơ thể hắn chảy vào bên trong khí thế, tràn ngập khí tràng hắn, ăn mòn tu vi của hắn.
Lập tức chín tòa đại đỉnh xuất hiện, cắn nuốt tất cả những tinh khí Ma tộc đó, hóa thành dinh dưỡng trong đại đỉnh, nâng cao uy lực của cửu đỉnh.
Cửu đỉnh xuất hiện, trấn áp thiên địa âm dương phong sơn hỏa thủy lôi, thậm chí đóng hết tất cả năm mặt trời và Tam Túc Kim Ô trên không trung.
Diệp Húc tỉnh táo lại từ trong u mê, không khỏi ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Khiếm khuyết của Bàn Vương Khai Thiên Kinh thật quá lớn. Trước khi ta chưa giải quyết được khiếm khuyết, tuyệt đối không thể dùng môn tâm pháp này thêm nữa…”