Diệp Húc vốn định đục nước béo cò, nhưng Tả Gia Minh Tôn vừa xuất hiện liền đẩy hắn lên đầu sóng ngọn gió, khiến hắn không nhịn được mắng một tiếng cáo già.
Tả Gia Minh Tôn hiển nhiên không hề trung hậu như vẻ ngoài, có thể bồi dưỡng ra đệ tử xuất sắc lại phúc hậu như Nhân Đà la, cũng không nhất định sư phụ phải phúc hậu. Thân là Đại Minh Tôn Vương của Hằng Cổ Ma Vực, có thể bàn phúc hậu như Già La Minh Tôn thì cũng không có ai.
Hạ Trung Đường chính là cường giả Tam Bất Diệt cảnh, khí thế như uyên ép tới Diệp Húc.
Cường giả Tam Bất Diệt cảnh, gần với những người đứng đầu các đại thánh địa. Nhân vật như vậy tư chất trời sinh cực cao, không hề kém những kẻ như Thiên Bằng, Trang Đạo Cổ, mà so tu vi thì lại hơn hẳn bao nhiêu tuấn kiệt trẻ tuổi!
Nguyên thần bọn họ bất diệt, pháp tướng bất diệt, thân thể vĩnh tồn. Khoảng cách giữa Diệp Húc và Hạ Tường Đường còn lớn hơn, khủng bố hơn cả giữa Diệp Húc và Đặng Nguyên Giác, quả thật có thể hình dung như trời cao và vực thẳm!
Trong nháy mắt khi khí thế của hắn áp chế, Diệp Húc thậm chỉ cảm thấy nguyên thần mình đọng lại, khí thế đóng băng, thậm chí tư duy trong đầu dường như đều đình chỉ!
Đại vu Tam Bất Diệt cảnh dũng mãng có thể thấy được một hai, vốn không phải hắn có thể địch lại, chỉ dựa vào khí thế thôi đã khiến hắn không thể chống trả!
Loại áp bách này mạnh đến nỗi khiến hắn không thể tế vu bảo lên chống đỡ Hạ Trung Đường.
Điều này có nghĩa là, dù Diệp Húc có được Nhân hoàng chi bảo hay cấm bảo, khi đối mặt với cường giả Tam Bất Diệt cảnh đều không thể phản kháng được chút nào, thậm chí vốn không thể tế khởi!
Hạ Trung Đường chỉ dựa vào khí thế liền định Diệp Húc lại giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Húc, lại thấy Diệp Húc vẫn mỉm cười, dường như không thèm để ý đến sự áp chế của mình. Điều này khiến cho lão quái vật Tam Bất Diệt cảnh nổi giận, cười lạnh nói: “Tiểu tử, ngươi liên tục đắc tội Hạ gia ta, có từng nghĩ tới ngươi cũng có hôm nay? Hôm nay, cho ngươi nhìn tất cả bảo vật của mình đều rơi vào trong tay Hạ gia ta, sau đó sẽ xử tử ngươi! Cửu đỉnh, đi ra!”
Hắn giơ một tay bắt lấy, chỉ nghe chín tiếng rầm rầm vang lên, cửu đỉnh trong cơ thể Diệp Húc lập tức mất không chế, bị một luồng lực lớn lôi ra khỏi cơ thể, ầm ầm bay tới Hạ Trung Đường.
Thực lực và tu vi của hắn ta thật sự bí hiểm, căn bản không cần động thủ với Diệp Húc, chỉ cần giơ tay một cái liền cướp hết cửu đỉnh mà Diệp Húc cực khổ mới luyện chế thành.
Hạ Trung Đường liếc qua cửu đỉnh của Diệp Húc một vòng, không khỏi kinh hãi. Chín cái đại đỉnh kia tuy chỉ là Tam Tương chi bảo, nhưng chất lượng còn cao hơn hẳn Tam Tương chi bảo, Bất Diệt chi bảo. Hơn nữa thủ pháp luyện chế của Diệp Húc khác hẳn Hạ gia. Hắn pha trộn tri thức lĩnh ngộ vào trong, chất chứa kiến giải vu đạo, dù là Hạ Trung Đường cũng không nhịn được mà biến đổi sắc mặt!
“Hình thức ban đầu của cấm bảo…” Tả Gia Minh Tôn nhìn thấy chín cái đại đỉnh này, sắc mặt khẽ biến, thất thanh hô nhỏ.
“Chín cái đại đỉnh này không ngờ bị ngươi luyện thành hình thức ban đầu của cấm bảo, thật đúng là trời giúp ta. Lấy được chín cái đại đỉnh này, Hạ gia ta nói không chừng có thể dùng cửu đỉnh của ngươi làm phôi, rèn luyện ra cửu đỉnh mới!”
Hạ Trung Đường vừa mừng vừa sợ, không nhịn nổi cất tiếng cười to, lập tức giơ tay ra, chỉ thấy vù một tiếng, Di La Thiên Địa Tháp thoát ra khỏi cơ thể Diệp Húc, bay vào trong tay hắn.
Thực lực của lão quái vật Tam Bất Diệt cảnh, quả thật có thể gọi là biến thái, khiến cho phần đông cường giả trẻ tuổi nơi đây sắc mặt kịch biến. Vừa rồi Diệp Húc một chưởng đè Đặng Nguyên Giác, ép cho Đặng Nguyên Giác không thể không quỳ trước mặt hắn, thậm chí cướp hết vu bảo của Đặng Nguyên Giác mà cắn nuốt, uy phong biết bao, bá đạo biết bao!
Không ngờ Diệp Húc mạnh như thế, gặp được cường giả Tam Bất Diệt cảnh lại không chịu nổi một kích, bị Hạ Trung Đường liên tục cướp đoạt hai món vu bảo, thậm chí còn không thể phản kháng lại!