Thiên Bằng Đại Thánh, Trang Đạo Cổ, Bì Thiên Nô, ai cũng là kỳ tài ngút trời, tâm cao khí ngạo, những kẻ này nghe được lời của Diệp Húc, tức giận đến sôi máu, hận không thể lập tức bắt giữ hắn, dạy dỗ một phen.
“Diệp Thiếu Bảo, ngươi chạy khỏi tay Hạ gia, không ngờ còn dám xuất hiện ở chỗ này. Dù ta với ngươi không chết không ngừng, nhưng cũng không thể không bội phục dũng khí của ngươi.” Thiên Bằng Đại Thánh cất tiếng cười to, giơ ngón tay cái lên với Diệp Húc.
“Thiên Bằng Đại Thánh khen trật rồi.” Diệp Húc mỉm cười đáp lễ.
Đặng Nguyên Giác bước nhanh đến, cười lạnh nói: “Diệp Thiếu Bảo, hôm nay ta sẽ thay Thánh Tông diệt trừ con sâu mọt nhà ngươi!”
Sau lưng hắn ta đột nhiên hiện ra một con sông Hoàng Tuyền lớn, tung hoành hơn trăm dặm, sóng nước mênh mông, đại khí ào ào.
Đặng Nguyên Giác chính là một trong Ma Tông tam kiệt, là đệ tử thứ bốn của Ứng Tông Đạo, nổi danh với Vinh Lâm, Hầu Nhân Vực, thực lực cực kỳ dũng mãnh, không hề kém Lý Tông Sơn.
Ở một phía khác, Hầu Nhân Vực đứng cách đó không xa, vẫn phong khinh vân đạm như trước, dường như không hề quan tâm tới tất cả những gì đang xảy ra.
Mà trong Ma Tông tam kiệt, y là thâm trầm nhất.
Diệp Húc hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: “Đặng sư điệt, ngươi phải nhớ kỹ một chuyện, ta vẫn là sư thúc của ngươi. Ngươi lấy dưới phạm thượng, tội đáng muôn chết, nhưng niệm ngươi là sư điệt ta, tội chết có thể miễn, tội sống khó thoát. Hôm nay ta sẽ thay Ứng sư huynh dạy dỗ tên đồ đệ bất hiếu nhà ngươi!”
Hắn đột nhiên bước ra phía trước một bước, khí thế hoàn toàn buông ra, ngọc thụ chống trời, mặt trời luân hồi. Chỉ nghe một tiếng ầm vang lên, Hoàng Tuyền trăm dặm sau lưng Đặng Nguyên Giác đã bị khí thế của hắn đánh cho cuồn cuộn nổi sóng, nước động không ngừng.
“Quỳ xuống cho ta!”
Diệp Húc quát lớn, giơ một tay ra đè tới Đặng Nguyên Giác!
Ầm ầm!
Bàn tay ấy của Diệp Húc thò ra, to như trời cao, năm ngón tay như núi, hạ xuống liền đánh cho Hoàng Tuyền trăm dặm của Đặng Nguyên Giác tan ra!
Thiên Bằng Đại Thánh thần sắc khẽ động, lộ ra vẻ kinh nghi bất định.
Trang Đạo Cổ ánh mắt lóe ra, trong Đại Phạm Lôi Âm Tự sau lưng, phạm âm vang lên, tâm tình lại không yên lặng được.
Lúc trước bọn họ từng giao thủ với Diệp Húc, biết rõ thực lực y, nhưng cách đã nửa năm, Diệp Húc ra tay còn mạnh hơn trước không biết bao nhiêu. Bàn tay đó của Diệp Húc hạ xuống, ngay cả bọn họ không nhịn được biến sắc.
“Khó trách Diệp Thiếu Bảo dám đến Phù Đồ thánh thành, hóa ra thực lức hắn đại tiến…”
Nhân La Toa vội vàng đi đến cạnh Nhân Đà La, ánh mắt dừng ở trên người Diệp Húc, trong mắt thần thái liên liên, thầm nhủ: “Hắn ta thật sự mạnh như vậy, khó trách nói hắn muốn đi cũng không ai có thể giữ lại… Ca ca ta nói, trong những người trẻ tuổi, hắn có thể xếp trong mười người đứng đầu, quả không sai…”
Các cao thủ vương tộc Ma tộc khác nhìn thấy cũng sắc mặt kịch biến, chiêu thức ấy của Diệp Húc hạ xuống, thực lực mạnh khiến cho nhiều người tự thẹn không bằng.
Ma tộc lấy cường giả vi tôn, thực lực càng mạnh thì lại càng được tôn trọng. Diệp Húc bày ra thực lực kinh người như thế, khiến cho rất nhiều vương tộc Ma tộc ác cảm với hắn liền không cánh mà bay.
Đặng Nguyên Giác trợn tròn đôi mắt, lộ ra thất kinh. Hắn ta vạn lần không ngờ rằng Diệp Húc lại mạnh như vậy, mạnh đến có thể một tay che trời!
“Bảo ta quỳ với ngươi sao? Diệp Thiếu Bảo, ngươi cho ngươi là ai?”
Đặng Nguyên Giác hét lớn, trên đỉnh đầu đột nhiên hiện ra một tòa Cao Hư Hoan Hỉ Huyền Hoàng lâu tám tầng. Bên trong ngọc lâu, từng món vu bảo ầm ầm bay ra, đao, phiên, cờ, bút, kiếm, bình, búa, luân, thuẫn, thuyền, mộc, long, đủ mọi loại, đủ mọi màu sắc gào thét bay lên, làm cho người ta hoa mắt, đều chém tới Diệp Húc!
Ma Tông tam kiệt, Vinh Lâm thắng ở tu vi tinh thuần, Hầu Nhân Vực thắng ở thân thể ngũ hành, mà Đặng Nguyên Giác thì nổi danh vì có nhiều vu bảo. Những vu bảo hắn cất giữ nhiều vô kể, chủng loại phức tạp, lúc này liền tế hết tất cả lên!
Chỉ thấy đủ loại vu bảo hiện ra giữa không trung, biến hóa như trăm ngọn núi lớn, tản ra uy năng vô cùng kh*ng b*, đánh đến Diệp Húc!
Trong những vu bảo này, nguyên thần chi bảo chiếm phần đông, trong đó có trọng bảo như Kiến Mộc Long Chương, thậm chí giữa nhiều vu bảo còn có một món tam tương chi bảo, Tây Mạc Phật Ấn!
Đặng Nguyên Giác cũng là hạng người thiên tài, hắn ta lấy được Tây Mạc Phật Ấn từ trong một di tích thượng cổ. Trong cái ấn này phong ấn xá lợi tử của một vị đại phật, uy lực cực mạnh, bị hắn cho trà trộn vào trong đám nguyên thần chi bảo và trọng bảo, uy lực không hiện, định khi đến gần rồi thì cho Diệp Húc một kích trí mạng!