Tên thiếu nữ Atula kia tên là Nhân La Toa, cùng tên nam tử Atula Nhân Đà La kia là huynh muội, cười nói với Diệp Húc: “Này, ngươi tên gì?”
Diệp Húc khẽ mỉm cười, hạ giọng nói: “Tại hạ họ Diệp, tên một chữ Húc, tự Thiếu Bảo.”
“Hóa ra ngươi chính là Diệp Thiếu Bảo!”
Nhân La Toa đánh giá hắn từ trên xuống dưới, bỉu môi, nói nhỏ: “Ta cứ tưởng ngươi có ngàn mắt ngàn tay, người to như núi, oai phong cực kỳ, không ngờ ngươi lại nhỏ bé như thế. Ngươi yếu đuối như vậy sao có thể khiến cho Hằng Cổ Ma Vực ta không được an bình, thậm chí còn kinh động cả sư tôn ta…”
Nhân Đà La chớp chớp mắt, cười nói: “Diệp huynh, theo ta được biết, lúc này trong Phù Đồ thánh thành có không ít người muốn lấy tính mệnh của huynh đấu!”
Diệp Húc mỉm cười, thản nhiên nói: “Kia cũng phải xem bọn họ có bản sự đó hay không.”
“Khoác lác!” Nhân La Toa nhỏ giọng nói.
Phù Đồ thánh thành.
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn lên, thấy tòa Phù Đồ thánh thành này xây dựng trên một mảng tuyết sơn sừng sững, nguy nga đồ sộ. Một bậc thang đá nối thẳng tới thánh thành trên đỉnh núi, mà ở trên thềm đá, có không biết bao nhiêu ma tộc khấu đầu, dáng vẻ cung kính đi đến thánh thành.
“Trong truyền thuyết thì Phù Đồ thánh thành chính là Vọng Hương đài của Địa ngục viễn cổ, tiếp tục đi về phía trước sẽ là Bất Quy lộ. Mà Diêm Ma Thần Điện chính là xây dựng trên Bất Quy lộ, cực kỳ thần bí.” Bạch Nam Hiên mở bức họa ra, tra lịch sử của Phù Đồ thánh thành, cười nói.
Nhân La Toa nghe vậy, cười lạnh: “Phù Đồ thánh thành với Ma tộc chúng ta mà nói chính là thánh địa, nơi hành hương. Thời kỳ huy hoàng nhất của Ma tộc ta, nơi đây còn sinh ra ba vị Vu hoàng, trấn thủ thánh thành, chống lại sự xâm lược của hoàng triều Nhân tộc!”
Diệp Húc bật cười, lắc đầu nói: “Ta chỉ nghe nói Ma tộc xâm lấn thế giới Vu hoang, chứ thế giới Vu Hoang ta xâm lấn Hằng Cổ Ma Vực lúc nào?”
Bạch Nam Hiên khẽ nói: “Diệp huynh, lịch sử có ghi, hoàng đế của Hạ Chu Thương tam đại hoàng triều đều từng suất lĩnh đại quân tấn công Hằng Cổ Ma Vực, nhưng thường bị ngăn lại ở dưới Phù Đồ thánh thành này, không thể bước qua dù chỉ một bước.”
Diệp Húc nao nao, hắn không ngờ còn có một đoạn lịch sử như vậy. Ở trong tương truyền từ thuở xa xưa, thế giới Vu Hoang thường bị Ma tộc xâm phạm, không ngờ giữa hai đại chủng tộc này lại có chinh phạt lẫn nhau.
“Cho nên với Ma tộc ta mà nói, Phù Đồ thánh thành có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.”
Toàn thân Nhân Đà La bao phủ trong lông cừu đen, phun ra một hơi sương, thản nhiên nói: “Sư tôn Tả Gia Minh Tôn của ta lựa chọn khiêu chiến cường giả Hạ gia ở trong đây, ngoài nguyên nhân Phù Đồ thánh thành có địa vị siêu nhiên, còn có một nguyên nhân khác, đó chính là Diêm Ma Thần Điện cách nơi đây không xa.”
“Chẳng lẽ Tả Gia Minh Tôn cũng không chắc chắn rằng tất sẽ thắng?” Diệp Húc nghi hoặc hỏi.
“Không cho ngươi nói xấu sư tôn ta!” Nhân La Toa tức giận nói, sau lưng hiện lên hai thanh ma đao, giống như một con báo cái đang tức giận.