Bàn Vương Khai Thiên Kinh là loại tâm pháp mà Diệp Húc cảm ngộ và thu hoạch được khi mở ngọc lâu tầng thứ sáu, chứng kiến cảnh khai thiên lập địa. Sau đó, hắn lại dung hợp đủ loại tâm pháp mà hắn tu luyện trước đây, trong đó những cấm pháp không hoàn chỉnh bao gồm bảy chủng loại là Tiểu Chu Thiên Tinh Đấu Vi Trần cấm pháp, Đại Chu Thiên Tinh Đấu Cấm Cấm Điển, Cửu Chuyển Nguyên Công, Vạn Kiếp Vô Lượng Tâm Kinh, Di La Thiên Nguyên Thủy Bảo Quyển, Hạo Thiên Đại Đạo Chân Kinh và Đô Thiên Thập Nhị Thần Sát!
Trừ những thứ đó ra, còn có đủ mọi loại pháp môn khác, tỷ như Hạ gia Nhất Thần Phân Hóa, Chư Thiên Thập Đạo, kết cấu thân thể Đại Minh Tôn Vương.
Bàn Vương Khai Thiên Kinh của hắn chưa nhiều tâm pháp, môn pháp, hoàn toàn có thể nói môn công pháp này nếu được khai sáng thành công, tất sẽ vượt xa tâm pháp trấn giáo của các đại thánh địa, tự thành nhất thể, tự thành nhất hệ, tự thành nhất phái!
Uy lực của Bàn Vương Khai Thiên Kinh bá đạo tuyệt luân, có thể nói là khơi dòng vu đạo khai thiên hạ, mạnh mẽ vô ngần. Diệp Húc dựa vào môn tâm pháp này, thậm chí không cần dùng tới vu bảo, liền đánh chết cường giả như Lý Tông Sơn, thực lực tăng lên không chỉ gấp mười lần, có thể thấy được Bàn Vương Khai Thiên Kinh mạnh như nào!
Nhưng, khai sáng một pháp môn bao trùm ở trên tất cả các cấm pháp đâu dễ như vậy?
Diệp Húc tuy tinh thông các loại cấm pháp tâm pháp, nhưng hắn tích lũy còn xa mới đủ, không thể hoàn thiện được Bàn Vương Khai Thiên Kinh. Thế cho nên Bàn Vương Khai Thiên Kinh tồn tại một lỗ hổng rất lớn, xuất hiện khiếm khuyết, ảnh hưởng đến tâm chí của hắn.
Theo tu vi hắn tăng lên, loại ảnh hưởng này sẽ càng lúc càng lớn!
“Hoàn thiện Bàn Vương Khai Thiên Kinh không đơn giản như vậy. Hiện giờ ta tích lũy vẫn quá ít, phải tìm được tâm pháp thích hợp rồi dung nhập vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh, mới có thể hoàn thiện môn tâm pháp này được!”
Diệp Húc nghĩ đến đây, tạm thời đặt Bàn Vương Khai Thiên Kinh sau đầu. Trên thế gian này cấm pháp tuy nhiều, nhưng tìm thứ phù hợp với Bàn Vương Khai Thiên Kinh lại không hề dễ.
Vừa rồi hắn lục soát hồn phách, từ trong trí nhớ của tên thiên ma kia tìm thấy phương vị của Phù Đồ thánh thành, lập tức đi thẳng tới phương bắc.
Kỳ thật với thực lực hiện giờ của hắn, sớm đã có thể phá vỡ hư không rời khỏi Hằng Cổ Ma Vực, trở lại thế giới Vu Hoang, tiêu diêu tự tại. Nhưng Diệp Húc bị Hạ gia đuổi giết suýt chết, trong lòng tích một bụng hờn giận không vui, lúc này thực lực lại tăng mạnh, lại có thủ đoạn bảo mệnh, lấy tính cách có ân báo ân có thù tất báo, đương nhiên phải trả lại nguyên vẹn ân oán này.
Diệp Húc bay đi được mấy vạn dặm, đột nhiên một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Diệp huynh!”
Hắn vội vàng nhìn lại theo tiếng, chỉ thấy một thanh niên dáng người cao lớn đang vội vàng bay tới, trong lòng không khỏi ngẩn ra: “Bạch huynh, sao hắn ta lại xuất hiện ở nơi này?”
Bạch Nam Hiên bay đến bên người Diệp Húc, vui sướng cười nói: “Diệp huynh, quả nhiên là huynh! Từ lúc từ biệt ở Bắc Hải bí cảnh, chúng ta đã hơn một năm rồi không gặp!”