Lý Tông Sơn kinh hãi thất sắc. Vạn Pháp yêu quốc của Diệp Húc chính là tham khảo Tu La Thiên Quốc của Già La Minh Tôn mà sáng chế ra, lực lớn vô cùng, không ngờ hắn ta trong khoảnh khắc lại không thể chấn vỡ móng vuốt của đám yêu thú thượng cổ kia!
“Sao Diệp Thiếu Bảo lại trở nên mạnh như vậy? Mạnh quá! Lúc trước ta còn có thể đánh cho hắn ta trọng thương, không ngờ giờ đây ngay cả tư cách giao thủ cũng không có, ta không tin…”
Hắn đứng trong miếu ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Diệp Húc bước một bước ra, liền đi vào trong Viễn Cổ Thánh Miếu, khí thế bá đạo tuyệt luân, gần như đè sụp hắn ta!
“Diệp Thiếu Bảo, ngươi đừng có khinh người quá đáng!”
Lý Tông Sơn sắc mặt khẽ biến, lập tức cất tiếng cười to, đắc ý dào dạt: “Ngươi tiến vào trong thánh miếu của ta chính là sai lầm lớn nhất cuộc đời này của ngươi! Ở trong thánh miếu này chính là Bảo Hồn giới của ta. Ở trong này, ta chính là thần, chính là tiên! Thượng cổ Vu hoàng gia trì thân ta!”
Ông!
Trong tòa miếu cổ này lập tức vang to lên tiếng tụng kinh, vô số thanh âm hóa thành văn tự chen nhau chui vào trong thân thể Lý Tông Sơn. Những văn tự đó có chứa loại uy áp độc đáo của Vu hoàng, mạnh mẽ vô ngần, trấn áp tất cả!
Tòa Viễn Cổ Thánh Miếu này vốn chỉ là một miếu thờ bình thường, nhưng nhờ có một vị Vu hoàng thượng cổ tham thiền ngộ đạo ở trong này trăm năm, hơi thở Vu hoàng nhuộm dần, khiến nơi này có chứa những dòng khí Vu hoàng nhàn nhạt!
Vu hoàng chính là đại vu mạnh nhất thế gian, dù chỉ để lại khí thế thôi, cũng không thể coi thường!
Lý Tông Sơn thúc giục Viễn Cổ Thánh Miếu, được hơi thở Vu hoàng gia trì nên tu vi hắn tăng vọt lên không chỉ bốn năm lần so với trước!
“Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo, hôm nay ngươi chắc chắn sẽ chết ở chỗ này…”
Hắn ta đánh ra một quyền, pháp lực kích đãng, cả tòa thánh miếu đều biến thành nguồn sức mạnh cho hắn, uy lực mạnh thậm chí vượt xa uy năng khi tế khởi thánh miếu lên!
“Lý Tông Sơn, ngươi cho rằng dựa vào chút hơi thở Vu hoàng là có thể thắng được ta sao? Ngươi thật quá ngu ngốc!”
Diệp Húc mặt không chút thay đổi, Công Đức Kim Luân sau đầu chuyển động không ngừng, tay niết Thái Hoàng Thần Vương Khai Thiên ấn, một búa bổ ra. Một búa này của hắn vẫn chưa bổ về phía Lý Tông Sơn, mà là bổ về phía Viễn Cổ Thánh Miếu!
Chỉ nghe một tiếng răng rắc vang lên, tòa thánh miếu này bị một búa của hắn đánh cho vỡ thành hai nửa!
Tòa thánh miếu này được hơi thở Vu hoàng gia cố, lại được Lý Tông Sơn luyện thành Tam Tương chi bảo, uy lực vô cùng. Nhưng dưới Thái Hoàng Thần Vương Khai Thiên ấn của Diệp Húc, nó lại giống như gỗ mục vậy, bị bổ đôi một cách dễ dàng!
Bùm!
Nắm đấm của Lý Tông Sơn nện mạnh lên người Diệp Húc, nhưng thánh miếu bị hủy đi đã khiến tu vi của hắn giảm mạnh, chẳng thể tạo ra bao nhiêu lực sát thương cho Diệp Húc.
Thân hình Diệp Húc hơi động, ngẩng đầu nhìn hắn ta, khóe miệng lộ ra chút tươi cười, hạ giọng nói: “Ngươi đánh ta một quyền, ta cũng trả lại cho ngươi một quyền!”