Lý Tông Sơn cẩn thận nhìn Diệp Húc, hắn ta có thể nhìn thấy Diệp Húc cực kỳ khác với mấy tháng trước đây.
Lúc trước Diệp Húc đối mặt với sự vây công của mọi người, khí thế lừng lẫy trước nay chưa từng có, người cản giết người, phật chắn giết phật.
Khi đó Diệp Húc giống như một con ác long bị nhốt trong tử địa, nanh vuốt tất hiện, hung quang tứ phía.
Mà hiện giờ Diệp Húc đứng trước mặt hắn, nanh vuốt giấu đi, cả người trở nên vô hại, giống như một gã thiếu niên rạng rỡ, không nhìn ra hắn chính là ma đầu đã tích ác nhiều năm.
Khí thế hắn đã không còn loại bá đạo, hống hách trước đây, thay vào đó là bí hiểm, bình tĩnh nắm vững tất cả trong lòng bàn tay.
“Diệp Thiếu Bảo, xem ra ngươi không bị người khác giết chết, tránh thoát được Hạ gia đuổi giết, tu vi của ngươi lại có tinh tiến.”
Lý Tông Sơn hít một hơi thật dài, áp chế sự bất ổn trong tâm. Hắn ta cũng là nhân hùng nhân kiệt, là Đại sư huynh có địa vi cao nhất trong Thiên Đạo tông, là nhân vật được vạn chúng chú ý, trải qua sát phạt tôi luyện, nội tâm vững như bàn thạch. Hắn nhanh chóng tiêu trừ đi hết cảm giác tiêu cực trong lòng, cười to nói: “Chẳng qua ngươi quá tự đại rồi, tự đại tới mức quên đi bản thân là ai!”
“Ta biết chuyện của ngươi, cũng biết thủ đoạn của ngươi.”
Lý Tông Sơn khẽ mỉm cười, có vẻ nắm chắc trong lòng bàn tay. Hắn đứng một mình trước Viễn Cổ Thánh Miếu, giống như một vị đại nho đã đọc thú kinh thư, phong khinh vân đạm, từ từ nói: “Chín năm trước, ngươi chẳng qua chỉ là một tên quê mùa, tiểu nhân vật, từ khi bái nhập Hoàng Tuyền Ma Tông mới bắt đầu nhanh chóng thăng lên, tiến vào trong mắt của vu sĩ thiên hạ. Chín năm, ngươi từ một tên tiểu vu sĩ yếu kém vô cùng trở thành vu sĩ Dương Thần cửu phẩm đỉnh phong, tư chất tốt làm người ta hâm mộ. Nhưng, ngươi tu vi tiến cảnh lại là quá nhanh, căn cơ bất ổn. Mà Lý Tông Sơn ta, xuất thân thế gia quyền quý, mười tuổi bái nhập Thiên Đạo tông, đến nay đã qua trăm năm!”
Hắn ta cười ha ha, khí thế càng lúc càng mạnh. Tiếng tụng kinh trong Viễn Cổ Thánh Miếu sau lưng càng lúc càng vang to, chấn triệt trời cao, hắn cất cao giọng nói: “Năm mươi năm trước ta đã tu thành nguyên thần, trở thành đại vu. Tu luyện đến nay, đạt tới Hợp Thể kỳ, từng bước một đều vô cùng vững vàng! Căn cơ ta vô cùng thâm hậu, hạng người học cấp tốc như ngươi có thể sánh bằng sao?”
Khí thế hắn nổi lên tới cực điểm, áp lực mà Viễn Cổ Thánh Miếu tỏa ra mạnh tới nỗi vặn vẹo không gian vài dặm. Tiếng tụng kinh truyền ra, hóa thành một đám văn tự cổ xưa xung quanh thánh miếu, không ngừng lưu động, giống như một chương văn sâu sắc, huyền bí vô cùng, chất chứa uy năng kinh thiên động địa!
Tòa Viễn Cổ Thánh Miếu này là do Lý Tông Sơn vô ý lấy được khi đến một tòa di tích thượng cổ. Năm đó hắn tiền vào trong tòa di tích vô danh kia, phát hiện đại đa số thứ bên trong đã bị thời gian ăn mòn hết, dù là Tam Tương chi bảo trong di tích cũng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan ra, chỉ có tòa thánh miếu này sừng sững không đổ, vạn cổ bất hóa.