Nhưng khai sáng một môn tâm pháp, nói thì dễ hơn là làm. Diệp Húc bị vây trong một loại trạng thái như ngộ lại không phải ngộ, như đắc lại không phải đắc, mãi vẫn không thể bước ra một bước cuối cùng.
Qua không biết bao lâu, hắn cuối cùng buồn bã thở dài, đứng dậy rời khỏi tàng cây.
“Môn tâm pháp mà ta cảm ngộ được đúng là chưa được đầy đủ, nhưng cuối cùng có chút cảm ngộ. Tâm pháp này cảm ngộ từ trong khai thiên lập địa mà ra, vậy đặt là Bàn Vương Khai Thiên Kinh đi…”
Bàn Vương là Tiên vương trong truyền thuyết viễn cổ, khai thiên lập địa. Nghe nói vu đạo thiên địa hiện giờ đều do Bàn vương biến thành. Môn tâm pháp mà Diệp Húc khai sáng ra đặt tên của ngài ấy cũng là muốn kỷ niệm vị tiền bối này.
Diệp Húc vận chuyển môn Bàn Vương Khai Thiên Kinh chưa thành thục này, trong khí thế của hắn yên lặng biến hóa. Sau lưng hắn đột nhiên xuất hiện một mảng thiên địa hỗn độn, hồng mông chưa khai, thiên địa chưa mở.
Rồi sau đó một gốc ngọc thụ mọc rễ nảy mầm, nâng trời cao lên, thanh khí bay lên, trọc khí hạ xuống, biến đổi thành đất trời, núi sông, cây cối, biển cả, thiên địa vạn vật.
Ầm!
Đột nhiên một tiếng nổ ầm vang, một vầng mặt trời chói lóa mọc ra, bên trong mặt trời tiến hóa ra một con Tam Túc Kim Ô, kéo mặt trời bay lên, mọc đằng đông lặn đằng tây.
Ông! Ông! Ông!
Các loại Công Đức Kim Luân dựng lên sau đầu hắn, xoay tròn, bao lại mảng trời đất mới mở này, ngũ quang thập sắc, dị thái xuất hiện.
Đây là một hình ảnh rộng lớn bao la, giống như tái diễn lại thiên địa, tái mở hồng hoang, như thể là một sử thi hoành tráng được hàng tỉ người truyền xướng!
Đó chính là tâm pháp độc đáo mà Diệp Húc khai sáng ra, Bàn Vương Khai Thiên Kinh!
Hắn giống như một vị Thần vương khai thiên lập địa, đi tới từ trong man hoang. Mái tóc tán loạn dài đến thắt lưng của hắn tự đứt đi, những sợi tóc bay múa, tự tán đi. Chòm râu rối kia cũng biến mất, khôi phục bộ dáng thiếu niên thanh tú trước đây.
Hiện giờ Diệp Húc dường như vẫn là thiếu niên áo lam ngây ngô, nhưng khí thế của hắn lại phảng phất như biến hóa nghiêng trời lệch đất, khiến hắn giống như đại dương mênh mông, sâu không lường được.
Trong lòng Diệp Húc không vui không buồn, hắn bước một bước, dường như cảm thấy không phải mình chỉ đi một bước, mà là một bước quan trọng nhất trong cuộc đời!
Thập Vạn Đại Sơn, Hoàng Tuyền Ma Tông.
Vinh Lâm cung kính đứng sau Ứng Tông Đạo, nhìn vị Tông chủ Hoàng Tuyền Ma Tông này, trong ánh mắt tràn đầy khâm phục, khẽ nói: “Sư tôn, hiện giờ Diệp sư thúc bị Hạ gia Trung Châu đuổi giết. Hạ gia liên tục xuất động Thiên Địa Dương tam đỉnh, ba lão quái vật Tam Bất Diệt cảnh, không biết bao nhiêu đại vu Tam Tương cảnh Tam Thần cảnh, còn có những cao thủ tài giỏi các môn phái khác, thậm chí cả Đặng Nguyên Giác sư đệ cùng Hầu Nhân Vực sư đệ đều tham gia. Lần này dù là Nhân hoàng Hạ gia cũng không giữ mặt mũi nữa, mà mặt dày ra tay với Diệp sư thúc. Giờ đây sư thúc bị thương nặng, chạy trốn tới nơi hung hiểm là Hằng Cổ Ma Vực, bởi vậy đệ tử bạo gan mời sư tôn ra tay…”