Thiên Địa Dương tam đỉnh của Hạ gia, tính cả ba lão quái vật Tam Bất Diệt cảnh cùng vô số cường giả Hạ gia, tất cả đều tiến vào trong cửa động rách nát kia, biến mất không thấy đâu nữa.
Hai bàn tay của vị Nhân hoàng Hạ gia kia cũng lùi về Hạ gia Trung Châu.
Ba đỉnh của Hạ gia biến mất, phong ấn bao phủ vùng đất này cũng biến mất. Những kẻ may mắn sống sót đều bay lên, quan sát xung quanh, chỉ thấy một mảng đất hoang tàn.
Vùng núi nguy nga lộng lẫy Hoành Đoạn sơn mạch, dưới trận chiến giữa Hiên Viên Vô Khuyết và Hạ Đông Dương cùng trận chiến giữa Diệp Húc với Hạ Cảnh Niên và vô số cường giả khác, đã hoàn toàn bị san thành đất bằng!
Hơn nữa trận chiến giữa Diệp Húc và Hạ Cảnh Niên cùng với rất nhiều cường giả đã lan đến rất nhiều người, làm cho không biết bao nhiêu người chết thảm.
Nhất là trận đại chiến giữa Diệp Húc vàThiên Bằng Đại Thánh, tế lên Cửu đỉnh trấn Thần Châu, đại đỉnh cắn nuốt luyện hóa gần trăm người, thậm chí rất nhiều đại vu Tam Thần cảnh cũng táng thân bên trong đại đỉnh của hắn, bị luyện hóa thành tro bụi, nguyên thần đều trở thành chất dinh dưỡng cho cửu đỉnh!
“Như vậy rồi mà hắn vẫn chạy trốn được?” Thiên Bằng Đại Thánh cau mày, thương thế trên tay hắn đã khỏi hẳn, vốn tưởng rằng tam đỉnh của Hạ gia cùng xuất hiện tất có thể giữ Diệp Húc lại, không ngờ vẫn để cho Diệp Húc chạy mất.
Trang Đạo Cổ thở dài một hơi, mỉm cười, hạ giọng nói: “Hắn ta bị thương rất nặng, trốn không xa cũng sẽ bị Hạ gia đuổi kịp, nhất định chỉ còn đường chết.”
“Hạ gia điều động nhiều như vậy chỉ vì đối phó Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo cũng quá là khoa trương rồi. Hay là trên người Diệp Thiếu Bảo còn có bí mật nào khác?” Có người thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn hướng cửa động đã biến mất, cười nói.
“Trên người Diệp Thiếu Bảo, mỗi một món đồ đều không thể đánh giá được giá trị của nó. Bảo tháp và cửu đỉnh của hắn ta đã không hề thua kém Tam Tương chi bảo, trong Nam Thiên Môn hắn còn có kho báu Tây Hoàng, cây kim tiễn kia lại là cấm bảo không hoàn chỉnh! Huống chi, trên người hắn còn có thứ mà cả Hạ gia đều coi trọng, nếu có thể chiếm đám bảo vật đó làm của riêng…”
“Không biết Diệp Thiếu Bảo đi chỗ nào rồi?”
“Vừa rồi khi tiểu tử kia đánh vỡ hư không, ta như cảm nhận được một luồng ma khí âm u truyền đến từ trong cửa động.”
“Nói như vậy, chắc là Diệp Thiếu Bảo đánh xuyên hư không, đi tới Hằng Cổ Ma Vực…”
Đột nhiên có một gã trùm sỏ Tam Tương cảnh xé rách hư không, lao vào trong đó, đi tới Hằng Cổ Ma Vực, truy tìm tung tích Diệp Húc. Lúc này đây không còn Thiên Địa Dương tam đỉnh của Hạ gia phong ấn, đừng nói là trùm sỏ Tam Tương cảnh, thậm chí cả đại vu Tam Thần cảnh đều có thể phá vỡ hư không.
Lại càng thêm nhiều cửa động vỡ ra, có người dùng vu bảo phá vỡ hư không, có người lại dựa vào chính tu vi pháp lực của mình, trực tiếp đánh vỡ hư không, tiến vào Hằng Cổ Ma Vực, tìm kiếm tung tích Diệp Húc khắp nơi.