Hiên Viên Vô Khuyết ánh mắt nhìn Diệp Húc, tiếng đàn thong thả, như thoáng suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: “Họ Diệp tên Tần, thực lực lại mạnh mẽ như vậy, một quyền có thể đánh bại một trưởng giả Hạ gia, cao thủ trẻ tuổi như vậy có thể đếm được trên đầu ngón tay, càng không phải là hạng người vô dang. Mà họ Diệp thì càng ít, theo ta được biết, chỉ có một người như vậy…”
Ánh mắt của đám người Trang Cổ Đạo, Lý Tông Sơn lay động, đồng thời cũng ôm tâm hoài nghi với Diệp Húc. Người trẻ tuổi có được thực lực dũng mãnh như vậy, có thể đếm được trên đầu ngón tay, rất có khả năng chính là Diệp Húc.
“Diệp Tần huynh, xin hỏi ngươi tiên hương ở đâu?” Cơ Xương Canh đi trước làm khó dễ, chất vấn hỏi.
“Trang mỗ cũng muốn biết, Diệp Tần huynh sư thừa nơi nào, là cao thủ trẻ tuổi do thánh địa nào bồi dưỡng ra?” Trang Cổ Đạo ánh mắt sáng như đuốc, nhìn lên trên người Diệp Húc, thanh âm phạn xương vang lên trong đại phạm âm lôi tự phía sau đầu hắn, một tiếng sau cao hơn tiếng trước.
Khí thế của hắn liên tiếp tăng vọt, chỉ cần Diệp Húc vẻ mặt hơi chút lộ ra thần sắc không đúng, hắn sẽ lập tức ra tay.
“Hoặc là nói, ngươi chính là Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo!” Hạ Đông Dương ánh mắt chợt lóe thần quang, cười lạnh nói.
Một quyền của Diệp Húc đánh bạo Hạ Ngân Xuyên, một cường giả tam thần cảnh Hợp Thể kỳ, chấn động là rất lớn. Nếu là cường giả tam tướng cảnh ra tay, một chiêu đánh chết cường giả Hợp thể kỳ thì mới bình thường.
Mấu chốt nhất chính là, Diệp Húc dùng tên giả là Diệp Tần quá vô danh rồi, lúc này lại đột nhiên quật khởi, không thể không khiến cho người khác hoài nghi. Tất cả mọi người đoán hắn là nhân vật thành danh đã lâu, dùng thân phận Diệp Tần để che dấu thân mình.
Hơn nữa, Diệp Húc một quyền đánh bạo Hạ Ngân Xuyên, sử dụng chỉ là một chiêu vu pháp quyền ấn đơn giản nhất, thậm chí ngay cả vu bảo cũng không vận dụng, khiến cho người ta không thể đo lường được thực lực chân chính của hắn.
Nhân vật như vậy, không thể không khiến cho người khác cảnh giác.
Diệp Húc trong lòng cảnh giác, nếu thân phận của hắn bại lộ chỉ sợ không biết bao nhiêu cao thủ sẽ ra tay với hắn. Thậm chí ngay cả lão quái vật tam bất diệt cảnh chỉ sợ cũng ra tay.
“Chư vị đồng đạo, có phải là hoài nghi thân phận của ta?”
Phía sau Diệp Húc hiện lên di la thiên địa tháp chín tầng, như cười như không nói: “Diệp Thiếu Bảo là người trong ma đạo, mà ta là chính đạo mười phần, hay là chư vị không biết trung ương quân thiên tiên tháp chín tầng của ta?”
“Vị Diệp Tần huynh này thực lực mạnh mẽ, nhưng còn không phải là Diệp Thiếu Bảo! Chư vị, chỉ sợ các vị sẽ phải thất vọng rồi, Diệp Thiếu Bảo hiện giờ đang bị ân sư ta trách phạt, phạt hắn diện bích suy nghĩ một năm, hiện giờ còn đang hối cải ở bên dưới vách vô vọng thiên bích.”
Đặng Nguyên Giác nhẹ nhàng ho khan một tiếng, hấp dẫn ánh mắt mọi người lên mình, mỉm cười nói: “Nếu không, căn bản không tới phiên chư vị ra tay. Đặng mỗ liền quân pháp bất vị thân, tự tay giết chết hắn.”
“Diệp Thiếu Bảo ở Hoàng Tuyền Ma Tông diện bích suy nghĩ sao?”
Đám người Trang Cổ Đạo đều thu hồi ánh mắt trên người Diệp Húc, vừa rồi bọn họ hoài nghi “Diệp Tần” là Diệp Húc, lúc này đều đã đánh mất nghi ngờ trong lòng.
“Tuy nhiên, Diệp Tần huynh thực lực quả thực kinh người, không ngờ một quyền đánh bạo cường giả Hạ gia, loại thực lực này thiên hạ ít có.”