Diệp Húc mà nhiều cao thủ Hạ gia phát sinh xung đột một lát, trong Mục vương Thành lại có hơn mười khí thức hùng mạnh giáng lâm. Một cỗ lực lượng mạnh mẽ oanh kích tới tòa cổ thành này, tuy nhiên đây là di tích do Chu Vũ Mục Vương kiến tạo lên, sừng sững vạn năm không đổ, trong thành có một loại lực lượng cực kỳ kỳ lạ bảo hộ.
Hơn nữa Diệp Húc còn mơ hồ cảm giác được, cao thủ của Hiên Viên gia cũng ở đây. Tuy nhiên những cao thủ Hiên Viên gia này không có ngang ngược như Hạ gia, mà là ẩn nấp trong hư không, âm thầm nhìn chăm chú, miễn cho Hiên Viên Vô Khuyết chịu thiệt thòi.
Kỳ thực, Hạ gia xuất hiện cao thủ, tu vi cũng tinh thâm, tuy nhiên là một lão giả tam tướng cảnh. Hẳn là phải có lão quái vật mạnh mẽ hơn ẩn chứa bên trong hư không, lẳng lặng bảo vệ Hạ Đông Dương, đề phòng bất trắc.
Hạ Đông Dương và Hiên Viên Vô Khuyết đấu một trận, nhìn như là tiểu bối tranh đấu, nhưng lại liên lụy tới đánh giá của hai đại thế gia chính ma.
“Tiếp ngươi ba chiêu không chết?”
Diệp Húc khẽ cười một tiếng, sát khí tràn ngập trong mắt, thản nhiên nói: “Vị tiền bối này, ngươi nếu có thể tiếp được ta một chiêu mà không chết, ta liền dập đầu tạ tội với Hạ gia!”
“Kiêu ngạo, ngông cuồng!”
“Làm càn!” Mọi người Hạ gia đều tức giận mở miệng mắng chửi.
Lão giả Hạ gia kia thì bị tức giận tới sắc mặt xanh mét, ngửa mặt lên trời cười to nói: “Tốt, có đảm lượng! Một khi đã như vậy Hạ Ngân Xuyên ta một chiêu đánh bại ngươi!”
Diệp Húc thản nhiên nói: “Ta một quyền có thể đánh chết ngươi!”
Hạ Ngân Xuyên thức giận cười lạnh lùng nói: “Một chiêu, lão phu chỉ dùng một chiêu, một chiêu có thể đánh ngươi thành đống thịt!”
Hắn bay lên trời, phía trên hư không, từ trên cao nhìn xuống Diệp Húc. Trên đỉnh đầu hắn chín đại đỉnh xuất hiện, chỉ thấy những đỉnh này hợp làm một, hóa thành một đại đỉnh thật lớn, trấn áp thiên địa phong thủy lôi hỏa sơn âm dương, làm hư không đọng lại, biến thành một khối cứng như sắt. Trên không trung đột nhiên xuất hiện một đại đỉnh thật lớn.
Cửu Đỉnh trấn Thần Châu.
Cửu đỉnh hợp nhất, trấn áp được tuyệt đại đa số vu sĩ trong Mục Vương Thành, mất đi nửa phần pháo lực, một thân vu pháp vu bảo hết thảy không thể sử dụng. Chỉ có một ít đại vu tu vi cực cao, cùng với thiên tài như Hiên Viên Vô Khuyết, Hạ Đông Dương mới không bị cửu đỉnh trấn áp.
Ầm!
Đại đỉnh ầm ầm chấn động, từng đạo sóng gợn thẳng hướng tới Quan Tinh Đài. Từng đạo sóng gợn chất chứa năng lượng rất lớn, ngoại trừ mọi người ở Hạ gia, những người khác bị đại đỉnh trấn áp đều trong phạm trù bị tấn công.
Hành động này của Hạ Ngân Xuyên chẳng những tính toán oanh Diệp Húc thành mảnh vỡ, đồng thời tính toán hết thảy đánh chết hoặc chấn thương đám người Hiên Viên Vô Khuyết, Tôn Trọng Thư.
Đương!
Diệp Húc không thèm nhìn, một quyền oanh ra, chỉ thấy quyền ấn của hắn đóng lấy sóng gợn công kích, từng đợt sóng gợn đều bị phá nát.
Ầm!
Quyền ấn của hắn từ trên Quan Tinh Đài bay ra, một quyền nện lên đại đỉnh của Hạ Ngân Xuyên, chỉ thấy đại đỉnh này lập tức bị phân liệt, chia ra là chín. Cửu đỉnh trấn thần châu của hắn bị một quyền của Diệp Húc phá vỡ.
Hiên Viên Vô Khuyết đè lại cầm huyền, trong mắt tinh quang chợt lóe, ngưng mắt nhìn về phía quyền ấn của Diệp Húc, lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Trang Cổ Đạo, Cơ Xương Canh càng không khỏi biến đổi sắc mặt: “Thật là một quyền thật mạnh!”